Chìm trong tiếng ồn của cuộc sống bon chen đô
thị, phần lớn là những người trẻ, tuổi ba mươi, bốn mươi…lúc nào cũng vội vàng,
hấp tấp, đi và đến bằng các phương tiện tân thời, xe hơi, bus, taxi…
Giữa những cao ốc nguy nga, tráng lệ, ánh đèn chiếu sáng những bảng hiệu, biểu tượng
của sự phát triển về một thế giới hiện đại
và lý tưởng, về tính hiệu quả, mang vẻ ngoài thật xinh đẹp và trẻ trung…
Bỗng có hai người
già như lạc lõng, bước từng bước nhỏ đến chiếc băng gỗ quen thuộc đặt ở góc
công viên. Tay trong tay, nụ cười như in trên hai khuôn mặt đã có nhiều nếp
nhăn theo năm tháng. Ông lão nắm tay bà, cẩn trọng đỡ người bạn đời của mình,
giúp bà ngồi xuống một cách nhẹ nhàng và thoải mái. Mỗi cử chỉ của ông đều ân cần,
chậm rãi và cẩn thận như đang che chở và
ve vuốt một chú chim non bằng những lời yêu thương ngọt ngào.



















