Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn NgoaiVan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NgoaiVan. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

BÀN TAY TRONG MỘT BÀN TAY


Chìm trong tiếng ồn của cuộc sống bon chen đô thị, phần lớn là những người trẻ, tuổi ba mươi, bốn mươi…lúc nào cũng vội vàng, hấp tấp, đi và đến bằng các phương tiện tân thời, xe hơi, bus, taxi…

Giữa những cao ốc nguy nga, tráng lệ,  ánh đèn chiếu sáng những bảng hiệu, biểu tượng của sự  phát triển về một thế giới hiện đại và lý tưởng, về tính hiệu quả, mang vẻ ngoài thật xinh đẹp và trẻ trung…

Bỗng có hai người già như lạc lõng, bước từng bước nhỏ đến chiếc băng gỗ quen thuộc đặt ở góc công viên. Tay trong tay, nụ cười như in trên hai khuôn mặt đã có nhiều nếp nhăn theo năm tháng. Ông lão nắm tay bà, cẩn trọng đỡ người bạn đời của mình, giúp bà ngồi xuống một cách nhẹ nhàng và thoải mái. Mỗi cử chỉ của ông đều ân cần, chậm rãi  và cẩn thận như đang che chở và ve vuốt một chú chim non bằng những lời yêu thương ngọt ngào.

Thứ Hai, 9 tháng 6, 2014

ONG BẮP CÀY BAY - MỘT CÂU ĐỐ


Có mấy vị chuyên gia động vật học đang cùng nhau nghiên cứu thảo luận nguyên lý động vật bay lượn, sau mấy tiếng đồng hồ họ nhất trí rút ra kết  luận : Phàm là động vật có thể bay thì cấu tạo thân hình của nó đều nhẹ nhàng linh hoạt, đôi cánh thon dài.

Các nhà động vật học vừa mới tuyên bố xong kết quả nầy thì có một đàn ong bắp cày bay qua, các nhà động vật học nhìn thấy cảnh nầy, đưa mắt nhìn nhau, lúng túng khó xử một hồi.

Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

LẮNG NGHE CHIM HÓT


Tôi yêu thích chim.

Lúc làm thanh niên trí thức, ở lại nông thôn mấy năm, trên sườn núi bên cạnh thôn có một mảng rừng, đó là một thế giới của loài chim, làm việc thực sự mệt nhọc, khi chẳng muốn đi làm thường nghỉ lại một mình ở đây.

Sáng sớm đi đến đỉnh núi, trước hết nghỉ ngơi một chút, nhìn phong cảnh. Tầm nhìn ở đây rất bao la, phóng tầm mắt xem màu xanh biếc và yên tĩnh của núi xa dài dằng dặc. Gío thổi đi qua, cây cối um tùm đứng cùng một chỗ nghiêng rạp xuống một hướng như sóng biển trùng trùng chuyền tiếp sức cho sắc xanh. Tiểu thôn trang tôi cư trú ấy, nhà của nông dân tường trắng ngói đen, thoắt ẩn thoắt hiện, chìm xuống trong màu xanh sâu thẳm. Một con đường nhỏ mê người, thấp thoáng trong những chùm bóng râm, ngoằn ngoèo khúc khuỷu hướng về nơi xa xăm nối liền một số nhà cửa và thôn trang khác.

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

MÙI THƠM BUỔI SÁNG


Lạnh ! Cái lạnh buốt giá vây phủ căn phòng.

Tôi khó nhọc lắm mới mở được đôi mắt hãy còn ngái ngủ, cố tìm một chút hơi ấm trong chiếc mền quấn quanh người, lúc nầy đang cuộn toàn thân, chỉ chừa ra chiếc mũi và hai tai lạnh cóng. Một cơn rùng mình làm tôi chấn động, phải dậy thôi, tôi cần phải vận động một chút cho bớt lạnh. Tôi khẽ tháo mền, bắt đầu từ cánh tay và chợt thấy tiêng tiếc một chút hơi ấm còn vương lại. Bước vài bước cho máu lưu thông, tôi tranh thủ xếp mền, đặt chiếc gối cho ngay ngắn rồi sau đó mới ra bồn rửa mặt, vốc nước xoá đi những dấu vết của cơn buồn ngủ.

Khi bước vào phòng tắm tôi tò mò áp mặt vào khung kính để nhìn ra ngoài. Độ ẩm ban đêm đã bị đông thành đá ở mặt ngoài, bám thành một bảng mỏng, lấp lánh phản chiếu ánh sáng. Ngoài vườn, trên những những cành hồng khẳng khiu và gai góc, những hạt đá li ti đang làm trĩu nặng những cánh hoa.

Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

NHỮNG NGƯỜI BẠN


Ông lão làm đàn luýt Amedeo Torti và bà vợ đang ngồi uống cà phê. Lúc đó bọn trẻ đã đi ngủ. Như lệ thường, hai người nhìn nhau yên lặng. Nhưng đột nhiên bà vợ nói :

"Tôi phải nói với ông một việc ... Suốt ngày hôm nay tôi luôn có một cảm giác rất lạ...Như là tối nay ông Appacher sẽ đến thăm chúng ta."

"Thôi, không có đùa về chuyện này đó nhé !" Ông chồng đáp lại bằng một thái độ cáu gắt. Bỡi vì Toni Appacher, bạn thiết của ông  và là nhà chế tạo đàn violon, đã chết hai mươi ngày trước đó.

"Em biết, em biết...là một điều ghê gớm" bà vợ nói "nhưng đó là một ý tưởng mà em không sao từ bỏ được ."

"À, giá như..." Ông Torti  lẩm bẩm với một sự mâu thuẫn mơ hồ nhưng không muốn đào sâu  đề tài. Và ông lắc đầu.

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

ĐÊM RUN RẨY


Orhan Pamuk sinh ngày 7.6.1952 tại Thành phố Istanbul, là một tiểu thuyết gia Thổ Nhĩ Kỳ, đã nhận được nhiều giải thưởng uy tín trong và ngoài nước, ông được tặng giải Nobel văn học năm 2006, trở thành người Thổ Nhĩ Kỳ đầu tiên nhận vinh dự đó. Sách ông đã được dịch ra hơn 40 thứ tiếng trên thế giới.

Đêm Run Rẩy của ông được Thùy Linh – Trần Ngọc My, cựu học sinh TH QuangTrung BinhKhe chuyển ngữ từ bản tiếng Hoa, tạp chí Độc Giả, Trung Quốc

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013

VÌ TÔI LÀ CON CỦA MẸ



Nhiều năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn còn thầm hỏi hai người tài xế đã nói gì trên đường chở linh cửu mẹ tôi đến nghĩa trang .

Ðó là một cuộc hành trình dài hơn 300 km, tuy đường vắng người nhưng xe đi rất chậm. Lũ con chúng tôi theo sau bằng xe hơi, giữ khoảng cách chừng 100 thước, và đồng hồ đánh dấu tốc độ 60 km/giờ. Có thể loại xe tang được chế tạo để di  chuyển chậm nhưng sao tôi cứ nghĩ là có một quy luật nào đó, xem tốc  độ là một điều bất  kính với người đã khuất. Ðiều này hơi vô lý – bởi tôi tin mẹ tôi sẽ  rất thích nếu xe chạy 120 km/giờ, ít ra cũng tạo cho người cái cảm giác về một chuyến đi  bình thường như những dịp hè về Belluno nghỉ  mát. 

Bữa đó là một ngày tháng sáu tuyệt vời, hai bên con đường quen thuộc mà mẹ tôi đã đi  qua lại hằng trăm lần đang hiện ra những cánh đồng bát ngát mà bây giờ người không nhìn thấy nữa. Mặt trời lúc ấy đã lên cao, hơi nóng trên đường nhựa bốc lên làm đoàn xe phía trước giống như đang lửng lơ trong không khí.

Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

PHÚT MẶC KHẢI



“Đồ chết tiệt! ”

Ngồi trong gian bếp, tôi giả bộ đang may để lén quan sát con búp bê rỗng tuếch đang xoay người nghiêng qua nghiêng lại trước gương trong phòng ngủ.

Mảnh mai như một vũ nữ, cô ta đưa tay lên cao để duỗi thẳng tóc rồi sau đó thoa một chút son lên môi trông như những giọt sương trên hai cánh hoa hồng.

“Ui chao! Lại bị kim đâm rồi!”. Quá tập trung vào nó tôi đã lơ đễnh để kim chích vào ngón tay. Cố tạo vẻ lãnh đạm, tôi làm như không quan tâm khi cô ta bước vào nhà bếp.

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

THỜI HẠN


Dino Buzzati sinh năm 1906 tại Belluno, mất năm 1972 ở Milano (Italia). Trước khi viết văn, ông là họa sĩ, nhạc sĩ và nhà báo, từng là phóng viên chiến trường và phụ trách mục phê bình nghệ thuật cho Corriere della Sera, một nhật báo quan trọng nhất nước Ý. Với Sa mạc Tartari (1940), tác phẩm đã được dịch ra nhiều thứ tiếng, ông đã trở thành một trong những tên tuổi lớn của thế kỷ 20. Nhiều truyện dài của ông đã được chuyển thành kịch bản sân khấu, phát thanh và truyền hình. Truyện Con chó gặp Chúa, đã được trình diễn trên đài truyền hình Pháp.

Ông viết nhiều tiểu thuyết nhưng hình như thể loại yêu thích của ông là truyện ngắn. Chủ đề quen thuộc của Buzzati là những ám ảnh và nỗi bất an của kiếp người, sự chạy trốn thời gian, định mệnh, sợ hãi đối với hư vô, thất bại của sự sống, mong manh của tình yêu, bí ẩn của nỗi đau và cái ác...

Bằng bút pháp độc đáo ông dắt người đọc ra khỏi cuộc sống thường ngày để bước vào một thế giới khác, rồi đẩy họ vào những sự kiện nghịch lý, ly kỳ và đầy bí ẩn. Bí ẩn vì nằm ngoài cánh cửa của đời sống thường nhật nhưng cũng có thể đồng hiện hữu với diễn biến thường ngày mà chúng ta đã vô tình không nhận thấy để cuối cùng phải kinh ngạc, suy nghĩ... trong một niềm xúc động sâu xa.

Thứ Bảy, 29 tháng 6, 2013

MỘT ĐÔI GIÀY


Có một anh lính cứu hỏa tình nguyện (volunteer fireman) kể lại một bài học trong đời mình mà anh ghi nhớ mãi. Anh Mark Bezos là một người luôn mang trong tim một lý tưởng muốn giúp người và phục vụ cho đời. Anh là một trong những người đứng đầu của một tổ chức thiện nguyện lấy tên Robin Hood ở thành phố New York, với mục đích chống nghèo đói và giúp đở những người bất hạnh. Và ngoài công việc ấy, trong những giờ rảnh anh lại tham gia vào một đội cứu hỏa tình nguyện trong vùng.

A volunteer firefighter told a life lesson that he would always remember. Mark Bezos was a man with a passion - to help people and to serve his community. He was one of the lead people in a charity organization named Robin Hood in New York City, with the mission to fight against poverty, hunger, and to help the unfortunate. Besides this job, in his spare time Mark would join a local group of volunteer firefighters.

Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2012

CÂU CHUYỆN BA BÁT MÌ


Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là “Câu chuyện bát mì”.Chuyện xảy ra cách đây khoảng năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.

Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2012

ĐỌC SÁCH HÀ TẤT HỮU ÍCH


Đọc sách có ích là một câu nói lưu truyền từ lâu. Chính vì câu nói xưa, do đó đáng nghi ngờ.

Đọc sách vì sao nhất định có ích nhỉ? Tiền đề lô-gích ấy chắc là chỉ cho rằng sách là đồ vật tốt, đã là đồ vật tốt thử tiếp xúc dù sao cũng có lợi. Điều này thật ra giống như đúng mà sai. Nhưng phàm là đồ vật tốt thì nhất định phải tiếp xúc, hoặc đã tiếp xúc thì nhất định có lợi ư ? Nhân sâm là thứ đồ vật tốt, ăn vào có khi cũng thành việc xấu chứ? Huống hồ sách chẳng phải là nhân sâm. Nhân sâm dù sao cũng là chất bổ thuốc bổ, sách lại chưa hẳn, không phải là vị thuốc. Trên thế gian có sách tốt cũng có sách tồi. Đọc sách làm cho con người thêm kiến thức, có sách khi đọc xong khiến cho người ta phạm phải hồ đồ, còn có sách khiến người đọc làm việc xấu, tịnh chẳng nhất định là thứ đồ vật tốt, sao có thể nói đọc sách là có ích?

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

FAMILY LÀ GÌ


Tôi va phải một người lạ trên phố khi người này đi qua.
“Ồ xin lỗi”, tôi nói.
Người kia trả lời: “Cũng xin thứ lỗi cho tôi, tôi đã không nhìn cô”.

Chúng tôi rất lịch sự với nhau.

Nhưng ở nhà thì mọi chuyện lại khác.
Tối nọ, lúc tôi đang nấu bếp thì cậu con trai đến đứng sau lưng.
Tôi quay người và đụng vào thằng bé làm nó ngã chúi xuống sàn nhà.

”Tránh ra chỗ khác” - tôi cau mày nói.
Con trai tôi bước đi, trái tim bé nhỏ của nó vỡ tan.

Tôi đã không nhận ra là mình đã quá nóng nảy.

Khi đã lên giường, tôi nghe một giọng nói thì thầm:
“Khi đối xử với người lạ con rất lịch sự, nhưng với con mình con đã không làm như vậy.
Hãy đến tìm trên sàn nhà bếp, có những bông hoa đang nằm ở cửa.
Đó là những bông hoa mà con trai con đã mang đến cho con.
Tự nó hái lấy những bông hoa này: nào hoa hồng, màu vàng và cả màu xanh.
Nó đã yên lặng đứng đó để mang lại cho con điều ngạc nhiên, còn con thì không bao giờ thấy những giọt nước mắt đã chảy đẫm lên trái tim bé nhỏ của nó”.

Lúc này thì tôi bật khóc.
Tôi lặng lẽ đến bên giường con trai và quì xuống:
“Dậy đi,con trai bé nhỏ, dậy đi.
Có phải những bông hoa này con hái cho mẹ không?”.

Thằng bé mỉm cười: ”Con tìm thấy chúng ở trên cây kia. Con hái cho mẹ vì chúng đẹp như mẹ. Con biết là mẹ thích lắm, đặc biệt là bông hoa màu xanh”.

Thế bạn có biết từ family có nghĩa là gì không?

FAMILY = Father And Mother, I Love You

Saule Francoise chuyển bài đến

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2012

1000 VIÊN BI

  

Càng lớn tuổi, tôi càng thấy thích thưởng thức những buổi sáng Thứ Bảy.

Có lẽ là do bầu không khí yên lặng, tĩnh mịch cùng với việc là người đầu tiên thức dậy, hay cũng có thể là do niềm vui khi không phải đi làm.

Dù sao đi nữa, vài giờ đầu của sáng Thứ Bảy luôn luôn mang lại cho tôi những cảm xúc thích thú nhất.

Cách đây vài tuần, vào một buổi sáng Thứ Bảy, tôi ngồi thưởng thức ly cà phê còn bốc khói, đọc báo và nghe radio. Từ radio đang phát ra một giọng nói vô cùng ấm áp, hấp dẫn, chất giọng vàng của một người đàn ông đã đứng tuổi đang nói với một ai đó tên là Tom về câu chuyện một ngàn viên bi gì đó...

Thứ Bảy, 26 tháng 5, 2012

BÀI CA VỀ CUỘC SỐNG

TÌNH YÊU CON THẰN LẰN



Đây là câu truyện tôi nghe từ ngày còn nhỏ xíu, ngày đó tôi chưa hiểu gì cả. Đến giờ đọc lại nó mới cho tôi thấy đó là một bài học. Đúng là thời gian ...

Năm ấy, trước mùa hoa anh đào, anh quyết định sửa lại ngôi nhà cũ của mình. Ngôi nhà không được cải tạo đã mười năm nay. Bức tường là những vách gỗ xếp lại. Anh xé tấm vách cũ, giữa hai bức vách lộ ra một khoảng trống nhỏ ...


Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

BỮA ĂN TỐI VỚI MẸ


Sau 17 năm chung sống, vợ tôi bỗng muốn tôi đưa một người phụ nữ khác đi ăn tối và xem phim. Cô ta nói : "Em yêu anh, nhưng em biết người phụ nữ khác cũng rất yêu thương anh và rất muốn có những khoảng thời gian ở bên anh"

Người phụ nữ mà vợ tôi nói đến đó chính là MẸ TÔI, hiện đang sống cô đơn từ 20 năm qua, thế mà tôi vì bận công tác và chuyện gia đình nên thỉnh thoảng mới ghé thăm bà.

Đêm đó, tôi gọi điện để mời bà đi ăn và xem phim

Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

MÊ TĂNG


Chuøa chieàn noåi tieáng xaây döïng to lôùn, ngöôøi ñoâng, toå chöùc chaët cheõ, thanh qui tuûn muûn vaø chaúng ñöôïc töï do nhaøn taûn, ngöôøi bình thöôøng ñaõ nghó nhö vaäy. Trong chuøa moät hoøa thöôïng treû laïi khoâng cho laø nhö theá, anh ta voán laø ngöôøi vì chaïy troán söï troùi buoäc cuûa theá gian neân môùi xuaát gia! Anh ta quyeát ñònh thoaùt khoûi raøng buoäc, quaùn trieät nguyeän öôùc ban ñaàu. Anh ta muoán laøm moät nhaø sö vaân du boán phöông, nhö con chim haïc nhaøn du giöõa trôøi maây, thong thaû thoaûi maùi daïo chôi giöõa ñaát trôøi, öôùc muoán xem nuùi tìm ñöôïc nuùi, nhìn nöôùc tìm ñöôïc nöôùc. Sinh hoaït caên baûn khoâng thaønh vaán ñeà: moät caùi baùt trong tay, ba böõa xin boá thí baát cöù nôi naøo, toái ñeán chæ caàn tìm nôi ngoài tónh toaï laø ñöôïc.

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

VẾT SẸO


Vết sẹo trong tâm hồn

Ngón tay cái của ông ấy xoa nhè nhẹ lên chỗ sẹo lồi trên má tôi. Vị bác sĩ thẩm mỹ lớn hơn tôi ít nhất là mười lăm tuổi này là một người đàn ông vô cùng quyến rũ.

Ánh mắt cương trực và mạnh mẽ của ông ấy dường như khó mà không bị làm cho mê mẩn.

“Hmmm,” ông ấy hỏi khẽ “Cô là người mẫu à?”

Có phải đùa không đây? Ông ấy đang đùa chắc? Tôi tự hỏi và nhìn khắp gương mặt đẹp trai của ông ấy để tìm xem có dấu hiệu nào của sự nhạo báng không. Không một ai bằng cách nào có thể nhầm lẫn tôi với một người mẫu thời trang được. Tôi xấu xí. Mẹ tôi vẫn thường nhắc đến em gái tôi như là một đứa trẻ xinh đẹp. Ai cũng có thể thấy là tôi xấu xí. Sau hết là tôi có một vết sẹo để chứng minh cho cái sự xấu xí đó.

Chủ Nhật, 8 tháng 4, 2012

TRỊ GIÁ CỦA MỘT PHÉP MÀU

Cô bé Tess của câu chuyện

Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền. Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ.

Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng : “Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew”. Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận.

Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

THIÊN THẦN TRONG BỘ QUÂN PHỤC


In 1949, my father had just returned home from the war. On every American highway you could see the soldiers in uniform hitchhiking home to their families, as was the custom at that time in America.

Năm 1949, từ chiến trường cha tôi trở về nhà. Trên khắp nẻo đường nước Mỹ, bạn có thể thấy những người lính trong bộ quân phục đang đón xin đi nhờ xe để trở về với gia đình mình, đấy là chuyện quen thuộc lúc bấy giờ ở Mỹ.