Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Tư, ngày 20 tháng 8 năm 2014

TẬP QUÁN UỐNG TRÀ Ở VIỆT NAM


Tập quán uống trà đã có từ ngàn xưa, khẩu vị uống trà muôn hình muôn vẻ, không cố định mà biến đổi theo thời gian, không gian, theo tâm lý, điều kiện mức sống của từng nước, từng dân tộc. Mỗi dân tộc có một tập quán uống trà riêng biệt, người châu Âu thích uống trà đen, người Mỹ thích uống trà hòa tan, người Trung Quốc uống trà xanh, trà ô long,…

Ở Việt Nam người Kinh uống trà xanh, trà tươi, trà huế, người Dao uống chè bạng, chè lam,… Người cao tuổi uống trà là một thú tao nhã vừa uống từng ngụm vừa bàn thời sự, còn lớp trẻ thì uống nhanh, uống liền một hơi, uống trà để giải khát, làm cho đầu óc thư thái. Trà được uống trong các dịp lễ, tiệc, tiếp khách và sau bữa ăn.

Thứ Ba, ngày 19 tháng 8 năm 2014

TIẾNG SÁO TRƯƠNG CHI


Mười ngón thiên thần chuốc tiếng tơ
Không gian quặn thắt nỗi mong chờ
Tâm tình dâng trọn sầu muôn thuở
Thân phận đắm chìm lạnh ước mơ
Thổn thức tiếng lòng sâu ảo vọng
Nỗi niềm sông nước dậy hoang sơ
Hương đời trau chuốt thiên tình sử
Tiếng địch mênh mang bỗng dại khờ
Lĩnh Thụy
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe


Thứ Hai, ngày 18 tháng 8 năm 2014

VỀ QUÊ NGOẠI


Về quê Ngoại là niềm ấp ủ trong tôi từ lâu lắm. Anh chị em tôi được sinh ra và lớn lên ở Hội An - Quảng Nam vì ba tôi làm việc ở đó. Chúng tôi chỉ biết quê nội, quê ngoại qua lời kể của Ba Má và trong tờ khai lý lịch cá nhân là thôn Cát Tường, xã Mỹ Thọ, huyện Phù Mỹ. Thời chiến tranh không dễ dàng đi lại, sau ngày giải phóng, nhà bị mất, kinh tế khó khăn, căn bệnh thần kinh của Má ngày càng nặng hơn, trí nhớ chập chờn, mọi chuyện trong quá khứ và hiện tại đôi lúc lẫn lộn trong tâm trí và lời nói của Má. Rồi một ngày, bỗng dưng Má bỏ nhà đi, tôi nhớ lúc đó là ngày đầu hè năm 1976. Còn Ba, sau thời gian học tập cải tạo, một mình Ông lo cho năm anh chị em chúng tôi tiếp tục ăn học, nỗi buồn cộng với sự  nhọc nhằn  mưu sinh đã làm cho người đàn ông trí thức đã từng “vang bóng một thời” sức khỏe ngày càng xuống dốc nhanh chóng. Cuối cùng Ba cũng bỏ lại anh chị em tôi giữa dòng đời dâu bể sau một cơn bạo bệnh để về với cát bụi mang theo lời hứa là sẽ dẫn chúng tôi về quê cho biết cội nguồn. Tôi biết đó cũng là ước mong của Ba. Sau này lập gia đình, nhân tiện chồng tôi được cơ quan cử về chỉ huy thi công đường giao thông Tân Phụng - Mỹ Thọ, tôi theo anh về quê Nội vì tôi còn có người chị cùng cha khác mẹ và các chú ở đó. 

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 8 năm 2014

CÂU CHUYỆN CON CẦY VẰN


Thiên nhiên hoang dã còn lắm bài học cho con người. Bọ ngựa rình bắt ve sầu, sau lưng lại có chim sẻ đang chờ chực. Con người tranh nhau để sống, đồng tiền bỏ vào túi người nầy chính là lấy từ túi của người kia.

Cạnh tranh sinh tồn lắm khắc nghiệt, hiểm ác… Quy luật sống còn trong thiên nhiên hoang dã là mạnh được yếu thua. Con người cũng chẳng kém gì, những định chế được thiết lập để nuôi dưỡng vây cánh cho bầy diều hâu, thêm nanh thêm vuốt cho đàn sói dữ. Mấy ai để tâm đến thân phận của lắm người không thể lấy được tiền từ túi của ai như Câu chuyện con Cầy Vằn ở sa mạc Châu Phi.

Thứ Bảy, ngày 16 tháng 8 năm 2014

VỀ VỚI HƯ KHÔNG




Cùng với sự xuất hiện không được chào mời của cơn ho, tôi vừa được nhắc nhở rằng cái ngày cuối cùng sắp đến. Giây phút hiếm hoi, chỉ xuất hiện một lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng của một kiếp người.

Có ai đó nói rằng một người sắp chết thường nhìn thấy toàn bộ cuộc đời của mình trong những phút giây chớp nhoáng cuối cùng. Còn tôi, tôi chẳng nhìn thấy gì rõ rệt. Chỉ thấy  những xáo trộn của một chuyển hoá, như những bức ảnh trong một cuốn phim quay nhanh mà không có hình thù nào rõ nét.

Tôi là ai?

Là con Gấm? Là đứa bé bị đời bạc đãi, là người con gái trôi sông lạc chợ, bám víu vào những cuộc hôn nhân, thực chất là những bè gỗ mục, chấp chới giữa dòng chảy xiết? Tôi là kết tinh của sự bất hạnh hay là người đàn bà được yêu, được vỗ về, che chở để có thể tự cho mình là người hạnh phúc nhất trần gian? Tôi là một, hay là tất cả những hình ảnh phản chiếu từ những chiếc gương xung quanh mình do cuộc đời sắp đặt : Tôi phản chiếu thành bóng trên gương và bóng phản chiếu lên những tấm gương khác, tạo thành những chuỗi hình ảnh vô cùng, vô tận. Phản chiếu của phản chiếu, hình ảnh của hình ảnh cùng với tiếng vọng của âm thanh có pha lẫn giọng cười, tiếng khóc?

Thứ Sáu, ngày 15 tháng 8 năm 2014

CÂU ĐỐ CHỮ NHO


Câu 1 :

二 人 居 一 家
一 家 有 二 房
二 房 開 門
二 人 同 出 ?

Nhị nhân cư nhất gia
Nhất gia hữu nhị phòng
Nhị phòng khai môn
Nhị nhân đồng xuất

Hai người ở một nhà
Nhà thì có hai phòng
Khi hai phòng mở cửa
Hai người cùng đi ra

Thứ Năm, ngày 14 tháng 8 năm 2014

THUỞ XA NGƯỜI



Sầu thân thế hằn lên mắt mỏi
Đợi nhau hoài tay nhẹ như sương
Có phải người về thu khăn gói
Thôi, ta xin làm một con đường

Ai biết chắc đâu ngày trở lại
Đêm vòng qua phố ấm vai nhau
Có lẽ lần này và mãi mãi...
Thôi, ta xin làm một con tàu

Lênh đênh con sóng thời gian vỗ
Sóng bạc đầu và biển bao la
Nửa đời, người chẳng nơi cư cố
Thôi, ta xin làm một quê nhà
Trần Viết Dũng


Thứ Tư, ngày 13 tháng 8 năm 2014

NGÀY VU LAN CỦA TÔI


Hôm qua tôi cúng rằm tháng 7 tại nhà xong, nhưng không dám đi Chùa lễ Phật như mọi năm. Có lẽ tuổi càng lớn con người càng yếu hèn, dễ tủi thân, ít chịu đựng… nên tôi đã trốn đi Daknong vào đúng buổi tối nay để khỏi phải đến Chùa, khỏi phải nhìn Ni sư cài đóa Hồng trắng lên áo mình, tôi sợ đôi chân mình sẽ khụy xuống không thể bước lên phía trước để tắm Phật như mọi năm. Tôi sợ tôi khóc mà không thể ngưng để trở về nhà, vì tôi hiểu tôi hơn ai hết: lúc này sức chịu đựng đã cạn kiệt. Tôi để Nin ở nhà với chị Tri và hèn hạ len lén trốn về núi rừng khi mặt trời sắp tắt ngay trong ngày này: ngày Rằm tháng 7.

Thứ Ba, ngày 12 tháng 8 năm 2014

MẸ ƠI !


Mẹ ơi!

Vu Lan lại về nữa rồi Mẹ, con lại được cái cảm giác thật diễm phúc, thật vui sướng khi trả lời cho các cô bé trong gia đình Phật tử đến cài hoa cho mọi người : Cho cô màu hồng đi con. Không biết mọi người xung quanh có nghe, có biết con đang nói với giọng đầy kiêu hãnh, đầy hãnh diện, con đang muốn cho mọi người biết rằng : Con còn mẹ đấy, Mẹ yêu.

Con cảm ơn Mẹ đã cho con cái cảm giác tuyệt vời nầy. Mỗi lần về thăm, thấy Mẹ tập dưỡng sinh, thấy Mẹ ăn uống điều độ, chuyên tâm tu hành, con cứ tự hứa là về lại quê hương thứ hai của con, con sẽ bắt chước Mẹ, con sẽ, con sẽ .v.v… Vậy mà, khi trở lại với cuộc sống tất bật nơi xứ người, con lại quên dần lời tự hứa cho bản thân mình, cho đến khi Vu Lan lại về, con lại nhớ Mẹ, và con lại hứa với chính mình, rồi lại quên...

Thứ Hai, ngày 11 tháng 8 năm 2014

NHỮNG THẰNG GIÀ NHỚ MẸ


Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho Ngày -của- Mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa, mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thấy mình còn biết bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà….


 “…Nào khi đội gạo canh rau
Muốn còn như trước dễ hầu được ru…”
(Nhị thập tứ hiếu – Lý Văn Phức)

Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sàigòn ở với ông. Khi ông về hưu, bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại Sàigòn được vài tháng.

-  Tuổi già được về quê sống những năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng, tôi an ủi.
-  Mất mẹ tớ cảm thấy như thiêu thiếu thế nào ấy…
-  Thiếu cái gì?
-  Tớ muốn trồng dàn bầu hay dàn mướp ở sau nhà cho mát, trồng cây nào khác hay hơn vì tớ sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…