Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Năm, ngày 02 tháng 10 năm 2014

NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC SỐNG


PHÍA SAU NHỮNG MẢNH VỠ CUỘC SỐNG TRONG TRUYỆN TRƯƠNG VĂN DÂN


Cuộc sống, tình yêu, niềm hạnh phúc, đau khổ, hận thù, chia ly…tưởng chừng như đã là chuyện cổ tích, mòn cũ; nhưng thật ra nó vẫn mới tinh khôi như nụ hồng vừa chớm nở sáng nay, luôn là đề tài bất tận đối với văn chương, âm nhạc, hội họa…Bởi dưới mỗi cách nhìn (chủ quan) của người sáng tạo đều được diễn tả dưới những khía cạnh khác nhau, từ những khám phá khác nhau khiến người đọc vẫn cảm thấy luôn có sự “trinh tiết”, mới mẻ trong đề tài.

Trương Văn Dân cũng thế, ông là người xa xứ đến hơn 40 năm. Nhưng 40 năm ở nơi đất khách quê người đã không làm ông hòa tan vào dòng chảy của nền văn hóa phương Tây, trái lại nó vẫn thấm đẫm mùi rơm rạ bùn non qua từng trang viết, khi ông quay về cố hương và trình làng hai tác phẩm Hành trang ngày trở lại và Bàn tay nhỏ dưới mưa.


Thứ Hai, ngày 29 tháng 9 năm 2014

THÙY LINH - TRẦN NGỌC MY

Thùy Linh cùng anh em đêm sinh nhật lần thứ nhất Trang QTBK

Công tác tại Bảo Tàng Quang Trung, Thùy Linh - Trần Ngọc My đảm trách công việc nơi Điện thờ Tây Sơn Tam Kiệt ngày xưa. Có lẽ với không gian nơi làm việc đã tạo cho Ngọc My khép mình trong giao tiếp. Cùng bạn bè thân ngày xưa My chỉ đôi lời tâm sự qua điện thoại. Nhưng đến với trang Quang Trung Bình Khê My đã đến bằng cả sự chân tình, niềm nỡ.

Là người góp bút với Quang Trung Bình Khê tương đối sớm, những bài viết của My hầu hết là những bài dịch từ báo nước ngoài, những tìm tòi tư liệu của quê hương Bình Khê - Tây Sơn. Không phải là người dịch chuyên nghiệp, không phải là những bài dịch theo đơn đặt hàng, nên những gì của My đến với Quang Trung Bình Khê ít ra cũng là những tâm sự của My.

Chủ Nhật, ngày 28 tháng 9 năm 2014

VĨNH BIỆT THÙY LINH - TRẦN NGỌC MY

  
Thật buồn đau
THÙY LINH - TRẦN NGỌC MY
Cựu học sinh Khóa Lớp 1972 - 1979 TH Quang Trung Bình Khê
Đang công tác tại Bảo Tàng Quang Trung, Thị Trấn Phú Phong, Tây sơn - Bình Định
Người từng góp bút cho Trang QuangTrung BinhKhe
Đã từ bỏ cuộc chơi với anh em, từ bỏ cuộc đời vào ngày 26.9.2014 (03 tháng 9 năm Giáp Ngọ)
Thùy Linh - Ngọc My ơi, nhận nơi đây nén hương lòng của anh em trường xưa lớp cũ nguyện cầu cho Ngọc My được yên vui nơi miền dị lộ.

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 9 năm 2014

TRÁI TRỨNG CÁ


Ở quán cơm bình dân  DakNong dọc QL 14, bữa cơm trưa với cá Rô kho tộ và cải xanh luộc ngon vô cùng. Ăn xong chuẩn bị ra về chợt tôi nhìn ra sân qua cửa sổ  thấy cây trứng cá trái chin đỏ rực, không bỏ lỡ cơ hội tôi chạy ngay đến cây hái lia lịa. Cây thấp lắm và nhiều trái chín vô kể tôi phải ngồi xuống mới hái được và cũng chỉ 15 phút là đã đầy túi nilong. Tôi muốn hái thêm nhưng ngại mọi người phải đợi nên tôi  xin cô chủ quán vài ngày nữa tôi sẽ ghé hái tiếp, cô vui vẻ đồng ý ngay và hỏi tôi :

   - Hái về cho chim ăn hả chị ?
   -  Không em, cho con gái chị đó.
   - Hả?  Cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi.

Tội nghiệp con gái tôi, món Trứng cá này là món con thích nhất trần đời. Lần về quê ngoại năm 4 tuổi con được ăn bánh Bèo chén và trái Trứng cá nhưng không hiểu sao con thích và nhớ mãi đến giờ này (?). Mỗi khi đi đâu đó nếu bắt gặp cây trứng cá là bằng mọi cách mẹ hái về cho con, ở Sài gòn một năm được vài lần mẹ mang về là mắt con long lanh sáng rỡ, miệng líu ríu:

    - Hái ở đâu vậy mẹ, ngon quá mẹ ơi, con ăn nha.

Thứ Sáu, ngày 26 tháng 9 năm 2014

THẠCH SÙNG


Hóa thân làm kiếp con người
Mà sao ý sống cuộc đời không cho
Người như gỗ đá thờ ơ
Ta làm kiếp nhộng nhả tơ rút lòng
Và khi nằm xuống tay không
Chẳng qua trong kiếp thạch sùng tiếc thương
Trần Dzũ Sanh


Thứ Năm, ngày 25 tháng 9 năm 2014

GẤM TRONG BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA


Đọc cuốn tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” của nhà văn Trương văn Dân, tôi chợt nhớ lại những ngày còn đi học, hồi đó hai câu thơ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã làm tôi khắc khoải bởi ý niệm của con người ý thức số phận của mình là do thiên mệnh:

“Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao”
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

Tôi đồng cảm với nhà văn Trương văn Dân về sự giải bày, chia sẻ tình yêu thương, những trăn trở về sự sống và số phận con người trong xã hội công nghiệp hóa và toàn cầu hóa. Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” gần như không có cốt truyện, chỉ kể về tình yêu giữa người phụ nữ tên Gấm và người đàn ông nhà báo với miên man dòng cảm xúc, những suy tư, trăn trở về mối hiểm họa trong xã hội hiện đại mà con người phải gánh chịu. Qua bút pháp độc thoại nội tâm có pha lẫn thể loại ký báo chí, ông khám phá hiện thực cuộc sống và nỗi bất hạnh, nỗi lo sợ của con người trong xã hội hiện đại “Nó là hệ quả của một nhịp sống hối hả phi nhân của thời đại, nguyên nhân chính là sự gian tham và tàn ác của con người” , lập luận và đưa ra những lý do vì sao con người cần phải sống theo tự nhiên, ông đã gởi vào đó một khát vọng sống và yêu mãnh liệt của con người qua nhân vật Gấm và người đàn ông của cô.

Thứ Tư, ngày 24 tháng 9 năm 2014

TRỜI MƯA ƯỚT LÁ


Mưa giăng giăng trắng đất trời
Bồi hồi nhớ giọng ru hời mẹ xưa
Lời ru ướt đẫm hơi mưa
Võng đưa nhè nhẹ, đong dưa giọt sầu
Vườn xanh run rẩy giàn trầu
Tóc xanh mẹ sớm bạc phau dặm trường
Dẫu mưa ướt lá trầu hương
Thân cò ruộng nẻ, gió sương mẹ dành
Dẫu mưa ướt lá trầu xanh
Một đời cơ cực, đã đành còn đau
Giọt mưa lạnh, giọt mưa mau
Lời ru hiu hắt, cay trầu còn non
Dằn lòng mẹ chịu héo hon
Để lời ru ấm lòng con vào đời
Con đi góc bể chân trời
Hồn mưa lất phất đẫm lời mẹ ru.,.

Quy Nhơn mùa mưa năm 1993
Nguyễn Thị Cúc
Khóa 5 QuangTrung BinhKhe


Thứ Ba, ngày 23 tháng 9 năm 2014

TỰ VẤN


Chị không biết sự trục trặc này bắt đầu tự khi nào. Đảm bảo không phải chuyện vợ chồng, xời, chuyện nhỏ, nói theo giọng điệu bất cần của các ả “chán tất” ngày nay. Chuyện vướng trong tâm can chắc chắn không là riêng tư, cá biệt. Có điều người khác thắc mắc một chút hay một quãng rồi quên đi, hay là họ bị cuốn đi, như những con cá nhỏ xuôi dòng. Chị cũng nhỏ, không kích cỡ gì, nhưng chị  muốn ngoi lên, hít thở, truy vấn.

Thường phải khuya. Khuya để không bị phát giác. Khuya những năm tháng đó nghĩa là đèn đường không có bóng cao áp, chúng mang những bóng đèn dây tóc tù mù, thê thảm. Khuya các con còn mê ngủ, chồng không mê nhưng chồng biết trước, sẵn sàng nằm giữa hai con nếu nó tỉnh dậy hỏi mẹ đâu. Khuya phố xá vắng tanh nhưng đã đói thì không nỗi sợ nào lớn hơn nỗi sợ các con đói. Chúng đói, đứa gái năm tuổi đầy ghẻ chốc trên đầu vì cơm hẩm độn bo bo, đứa trai hai tuổi khóc rã đêm, mẹ hết sữa mà không có tiêu chuẩn sữa phân phối. Đường sữa trôi nổi trên thị trường kín vẫn bí mật trôi nổi duy chị không biết nó được đưa vào đất nước đang tan nát này bằng con đường nào. Chỉ có trời mới biết.

Chủ Nhật, ngày 21 tháng 9 năm 2014

NƯỚC TĂNG LỰC


NƯỚC TĂNG LỰC - TĂNG LỰC CÁI RẸT NHỜ NGỌT XÉ HỌNG

Nhãn hiệu nước tăng lực toàn là thứ dữ: bò húc, bò vàng, tê giác, sư tử,… Thanh thiếu niên ghiền, bác tài thích, bợm nhậu khoái (pha vào rượu). Chỉ có chuyên viên dinh dưỡng là ngán. Hai chất trong nước tăng lực bị “chiếu tướng” nhiều nhất là caffeine và đường.

Nước tăng lực được xem là nước giải khát chứa chất kích thích, chủ yếu là caffeine. Nhưng không phải nước giải khát nào có caffeine đều là nước tăng lực, chẳng hạn nước ngọt Pepsi, Coke, Cola,… chứa lượng caffeine ít hơn vài lần so với nước tăng lực.

Caffeine là chất kích thích thần kinh, vô hiệu hóa adenosine chống lại cơn buồn ngủ và đẩy mạnh hoạt động của adrenalin gây hưng phấn. Lượng caffeine cao có thể làm tăng huyết áp, hồi hộp và đi tiểu nhiều. Một lon nước tăng lực (250 ml) có khoảng 80 mg caffeine, nhiều gấp rưỡi ly cà phê. Chất caffeine không chỉ có trong hạt cà phê mà còn có nhiều trong hạt cola, cacao, lá trà,…

Đường trong nước tăng lực là đường ăn (sucrose) hoặc dùng chung với sirô bắp cao fructose (HFCS). Đường là chất duy nhất trong nước tăng lực sinh năng lượng (cung cấp calo).

Thứ Bảy, ngày 20 tháng 9 năm 2014

MỘT VÙNG NON NƯỚC HẦM HÔ


Từ thị trấn Phú Phong, khách tham quan Bảo tàng Vua Quang Trung có thể làm tiếp chuyến đi của mình bằng cuộc đi chơi Hầm Hô. Hầm Hô cách thị trấn chừng 6 kilômét về phía Nam, được nối bởi con lộ trải bê – tông rộng rãi. Trên con lộ này, du khách sẽ gặp những dòng xe cộ đủ loại (Ô tô du lịch, xe máy…) ngược xuôi với mình, đông nhất vào những ngày cuối tuần, ngày lễ, tết. Du khách có thể vừa đi vừa ngắm cảnh: Sông Đá Hàng một bên; làng xóm và ruộng lúa, ruộng mía một bên. Bạn sẽ thấy ở đây chim mía nhiều lắm, chúng ở trong các đám ruộng mía và ở trên bầu trời, một bầu trời khoáng đãng cho những đám mây kéo nhau bay về dãy núi gần đó.

Thuyền của chúng tôi, hòa vào thuyền của những đoàn khách du lịch khác, nhẹ mái chèo trên mặt nước Hầm Hô. Chúng tôi nhẹ mái chèo, vì sợ khuấy nước mạnh sẽ làm cho những dề hoa lộc vừng nổi dập dềnh trên mặt nước vỡ tan đi. Cảnh Hầm Hô  thực là thủy tú sơn kỳ: nước trong, núi dựng; đôi bờ đá lởm chởm hòn thấp hòn cao, hòn nhọn hòn bằng, hòn lồi hòn lõm, hòn đứng hòn nằm…

Bài trí đó khiến tôi liên tưởng tới hàm răng hô của ông Bếp Độ cổ quái, hết thời đi lính Khố Đỏ, rồi về bán kẹo kéo ở cửa Tây thành Bình Định. Có lẽ vì thế, mà người ta đặt tên ban đầu cho đây là Hầm Răng Hô, về sau trại dần (hay rút gọn) thành Hầm Hô chăng?