Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Năm, ngày 10 tháng 3 năm 2016

BẠN LÚ CỦA TÔI


Thư bạn viết cho tôi từ tháng 3 năm 2012, vậy là tròn 1 năm 7 tháng chúng tôi không gặp nhau. Tôi giận bạn ? Có lẽ tôi giận tôi thì đúng hơn. Cứ lâu lâu tôi lại chui vào vỏ ốc của mình không gặp mọi người hoặc không dám gặp một ai đó… Lý do đơn giản : vì ai đó hoặc mọi người đã quá tốt mà mình chẳng có gì đáp lại hoặc vô tình làm tổn thương ai đó xuất phát từ lòng tốt của mình… thế thôi. Cũng như chuyện giận nhau của tôi và bạn.

Sài gòn một tuần nay mưa rả rích, tôi mới thò đầu ra rên rỉ trên facebook : “Tự mình rót nước giữa khuya…” đã bị bạn bè xúm nhau la ơi ới : “Thôi không được buồn nữa…”, cứ như một mệnh lệnh. Sợ quá tôi lại chui vào… Lấy thư bạn ra đọc lần nào cũng khóc, nhưng nếu bạn nhắn tin hoặc gọi điện thoại (không biết bao nhiêu lần mà kể) là tôi tàn nhẫn lặng im  .

Thứ Ba, ngày 08 tháng 3 năm 2016

HƯƠNG BƯỞI


Em tròn mọng màu xanh vàng vàng ửng
Nét duyên thầm làm xao xuyến lòng tôi !
Phút gặp gỡ… lặng im… tìm chung lối
Vị chua cay hơi đắng đọng trên môi.

Gió đưa đẩy nàng về nơi phố xá…
Tấm chân tình theo nắng tới phương xa…
Đời chua ngọt có nhau thêm rộn rã
Nếm muối cay để hạnh phúc lâu bền.

Hoa thoang thoảng vấn vương lòng bối rối
Tóc ai thơm hương bưởi … cuốn hồn tôi
Em tràn đầy nhựa sống chất tinh khôi
Tôi sung sướng cảm ơn tình ban tặng

Hơi bẽn lẽn em giấu mình trong nắng
Má căng hồng tròn mọng gởi thân trao
Em quyến rủ còn tôi đang khao khát
Cảm ơn đời ban em đến cho tôi…

Xà Thị Ngọc Nhung
Khóa 9 QuangTrung BinhKhe

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 3 năm 2016

CHIỀU XUÂN XA NHÀ


Chiều ở nơi đây chiều không thấy khói.
Xuân sang không mai thắm pháo hồng.
Sao con vẫn thấy lòng ray rứt,
Nhớ quê nhà bếp lửa chiều xuân.

Nhà ở nơi đây không có ngõ sau.
Biết chừng quê mẹ ở nơi đâu?
Từng chiều xuân đến mây trăm hướng,
Mỗi hướng lòng con một nỗi sầu.

Xuân sang mẹ vẫn còn chờ mãi,
Mắt lệ hoen mờ nỗi nhớ mong.
Ngọn đèn chai nhỏ dầu sắp cạn,
Con không về kịp để chấm dầu.
Con đâu dám hẹn như người hẹn,
Nên mỗi xuân về mỗi xót xa.

Rồi mai cau đổ dây trầu tàn,
Mẹ rồi như bóng nắng xuân qua.
Mẹ ơi xuân đến thêm lần nữa,
Con vẫn chưa về mẹ nhớ mong.
Con mơ một ngày về bên mẹ
Để vui bên bếp lửa giao thừa.

Nhạc Nhật Ngân
Clip VinhK8quangtrung


Thứ Năm, ngày 03 tháng 3 năm 2016

LÂM "TOILET"

Ngô Đình Hải


Mất hơn một tháng, tính từ ngày chính thức chuyển về làm Phó Giám đốc cho cái Công ty Xuất nhập khẩu này, lão mới chịu mời anh lên để bàn việc.

Một tháng ngồi bó gối không làm gì sau chiếc bàn chật chội chung với đám nhân viên Phòng Hành chánh, anh “bị” nghe rất nhiều chuyện, toàn là những chuyện “trời ơi! đất hởi” nhưng nhiều nhất vẫn là … cái “toilet” riêng trong phòng lão!

Nghe nói trước đây căn nhà là của cặp vợ chồng thương gia giàu có, khi trở thành trụ sở của Công ty, đã sửa chữa gần hết để lấy chỗ làm việc cho hơn 50 con người ta với đủ thứ ban bệ, chỉ chừa lại mỗi căn phòng ngủ của họ để làm phòng Giám đốc, tất nhiên cái “toilet” trong đó cũng được ở lại theo, còn những cái khác đã được thiết kế để dùng chung cho mọi nhân viên trong tòa nhà. Vô tình, cái “toilet” riêng biệt đó nổi lên như một thách thức, một niềm kiêu hãnh của kẻ được sử dụng nó, một minh chứng cho cái quyền lực cao nhất ở đây. Nó khơi dậy sự tò mò với bất kỳ nhân viên nào có dịp lên phòng Giám Đốc! Anh…cũng vậy!

Thứ Ba, ngày 01 tháng 3 năm 2016

TRỜI HỠI BIẾT KHÔNG


Người ở Thiên Đình có biết chăng  
Rơi rớt nơi đây, dưới cõi trần.
Một gã xem chừng ... tay hảo hớn ,
Vỗ ngực xưng mình : chính Tú Gân .
Búa gỗ bổ hoài gân chẳng vỡ,
Dao cùn bâm mãi cứ trơ thân .
Mồm dẻo, mép trơn lời châm chọc ,
Xem thường danh, lợi, oán hay ân !          
  
Công Uẩn
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe

BÀI HỌA ;    TỰ TÌNH

Người ở trên đời có biết chăng ?
Bao năm ngắn ngủi chốn dương trần ,
Đắng cay, bùi ngọt cam đành phận ,
Trôi nổi dập vùi buộc phải Gân . 
Chử nghĩa bút cùn không tả xiết ,
Thói lề tận lực chẳng nên thân .
Vui buồn thơ thẩn trêu thiên hạ ,
Vần điệu thâm trầm thắm nghĩa ân !
   
Tú Gân
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe

Thứ Bảy, ngày 27 tháng 2 năm 2016

CÓ AI CÒN NHỚ NƯỚC MẮM TĨN KHÔNG ?

Vũ Thế Thành_


Nước mắm tĩn Sài Gòn đó! “Sài Gòn làm gì có hãng làm nước mắm, bỏ đi tám! Sài Gòn bán nước mắm thì có”, anh bạn quê Bà Rịa cười khẩy, nhớ Sài Gòn phát cuồng, rồi bạ thứ gì cũng quơ vào Sài Gòn. Nhớ Sài Gòn thì ai đó nhớ, chứ hồi nào tới giờ tôi vẫn ở Sài Gòn. Bộ khùng sao đi nhớ cái đang kè kè bên mình. Nhớ đây là nhớ nước mắm tĩn bán ở Sài Gòn. Nước mắm đựng trong những tĩn sành có lớp xi măng vôi phủ ngoài đó!

Trong ký ức của tôi, nước mắm tĩn gắn liền với ông Sáu. Ông Sáu tóc búi tó, quần trắng áo trắng, không phải áo sơ mi, cũng không phải áo bà ba, gọi là áo gì không biết, chắc là kiểu đồ ta hai túi. Cứ một hai tháng gì đó, ông lại từ quê lên, bước nhanh nhẹn theo sau xe ba gác chở những tĩn nước mắm đi bỏ mối. Thấy ông là bọn con nít tụi tôi bu lại, lẽo đẽo theo sau, luôn miệng…Ông Sáu, ông Sáu… tối nay ở lại, đừng về nghe. Ông chỉ cười…

Những tối bỏ hàng chưa hết, ông quay về xóm, ngồi dưới gốc cột đèn, cho tụi tôi bánh kẹo. Ông già nhà quê đã mê hoặc bọn nhóc thành thị qua những câu chuyện làng chài, sóng biển, thuyền nan, thuyền thúng, câu mực, lưới cá, nhà lều nước mắm,…

Thứ Năm, ngày 25 tháng 2 năm 2016

NHỮNG KẺ VÔ THỪA NHẬN



Hồi ấy mẹ tôi kể chuyện ma cho tôi nghe là để cho đứa bé lên chín lên mười là tôi bắt đầu có vốn liếng kiến thức về thế giới. Những câu chuyện kể này là mẹ tôi đã tiếp thu được từ bà nội tôi, còn bà nội tôi thì tiếp thu từ bà cố tôi, bà cố tôi thì tiếp thu từ bà cao tôi. Như vậy những câu chuyện ma mẹ tôi đem ra kể cho tôi nghe là có tự đời não đời nào. Mãi đến khi làm công việc sưu tập  văn chương dân gian tôi cũng vẫn chưa tìm ra được lời giải cho câu hỏi tôi vẫn luôn đặt ra với mẹ tôi hồi ấy: Vậy thì lũ ma là do ai sinh ra? Và cũng chính là cái câu hỏi ám ảnh suốt một thời thơ ấu của tôi đã khơi dậy niềm đam mê trong tôi. Để có lời giải cho tra vấn về gốc gác loài ma, một thứ tra vấn có tính chất siêu hình, tôi phải có trong tay những câu chuyện kể về chúng, càng nhiều càng hay. Như vậy là tôi đã lao vào công việc sưu tập sưu tầm vô cùng vất vả, nhưng cũng vô cùng lý thú...

Thứ Ba, ngày 23 tháng 2 năm 2016

Ở SÀI GÒN ĂN BÚN CÁ QUY NHƠN


Sài Gòn những chiều mưa
Quán bún cá Quy Nhơn trên đường Cô Bắc
Có người ngồi nhìn cơn mưa hiu hắt
Như một nỗi buồn.

Ăn bún cá Quy Nhơn giữa Sài Gòn hoa lệ
Cũng mênh mang trời đất quê mình
Cũng chớp bể mưa nguồn tháng bảy
Cũng giêng, hai trống hội sân đình.

Ăn bún cá Quy Nhơn giữa Sài Gòn hòn ngọc
Cảm ơn quê cho chút vị nồng
Cảm ơn đời cho những môi hồng
Cảm ơn em giữ màu tươi thắm.

Ăn bún cá Quy Nhơn giữa Sài Gòn xa em
Anh sẽ về nhà sau cơn mưa vừa tạnh
Sẽ đi trên con đường hàng me tĩnh lặng
Cho nỗi nhớ em sâu thẳm đường về.

Huỳnh Kim Bửu
Cố GS. TH QuangTrung BinhKhe


Thứ Bảy, ngày 20 tháng 2 năm 2016

TIN NHẮN SAU GIAO THỪA

Phan Trang Hy_


Trong một ngày, bạn nhận bao tin nhắn? Riêng tôi, ít nhất cũng một tin và nhiều thì khỏi phải nói. Có những thứ tin nhắn làm ta khó chịu, nhưng cũng có những tin làm ta vui, làm ta phấn chấn, yêu đời. Khi ta bực mình, gặp tin nhắn của kẻ chào mời mua hàng, hay quảng cáo, chắc gương mặt của ta quạy cong lên, rồi nhàu đi, rồi bị xị, rồi miệng lẩm bẩm những từ không được thanh tao cho lắm. Khi ta vui, thì dẫu có tin nhắn nhầm địa chỉ, ta cũng chẳng thấy làm sao, lòng nhủ thầm kệ nó. Rồi lúc ta chờ đợi, nghe điện thoại có tin là lòng ta vui, nghĩ là ta còn được quan tâm.

Đang lau lại mấy bức tranh treo tường, chuẩn bị đón Tết, tôi vừa làm vừa nhẩm hát theo lời những bản nhạc đón xuân. Không biết tâm trạng bạn ra sao khi Tết đến? Riêng tôi, dẫu tuổi càng ngày càng cao, nhưng lòng vẫn rộn ràng khi nghe những bản nhạc xuân. Cũng những bản nhạc ấy, nếu ngày thường, dẫu tôi có nhẩm hát theo thì lòng cũng chẳng nôn nao, háo hức. Vừa treo xong bức tranh cuối cùng, cũng là lúc điện thoại tôi báo có tin nhắn. Không như mọi khi, tôi chưa vội cầm điện thoại, mở tin. Rửa tay xong, rồi uống xong ly nước, đâu vào đấy, tôi mới xem là tin nhắn gì. À, ra thằng Anh, bạn tôi nhắn là có rảnh đi làm ly cà phê cuối năm. Bọn tôi vẫn vậy, nhắn tin với nhau là nhắc đi cho có bạn, có người nói chuyện, chớ uống cà phê một mình khi cuối năm nó sao ấy.

Thứ Năm, ngày 18 tháng 2 năm 2016

TẾT Ở XỨ XA

Trương Xuân


Mãi đến hôm nay mới tổ chức được lễ mừng tuổi cho gia đình. Tết năm nầy rơi vào ngày thứ 2, nên người lớn đi làm, trẻ con đi học. Ở nước ngoài, vào Tết Nguyên Đán, mặc dù người Việt và cộng đồng người Hoa cũng tổ chức rầm rộ, cố gắng giữ lại phong tục tập quán văn hóa của dân tộc mình nơi đất nước thứ hai, nhưng vẫn không được chính thức công nhận để nhân viên có thể được nghỉ, ít nhất là 1 ngày Tết để vui Xuân như ở bên nhà. Than thì than vậy, nhưng nghĩ rằng, mình cũng đã quá may mắn lắm rồi, so với nhiều cảnh khổ ở xung quanh, trong cuộc sống.

Tết năm nay, thật sự lòng mình cũng không có cảm giác đón Xuân thật trọn vẹn. Giờ này năm vừa qua, tâm trạng của mình như trẩy hội. Vừa vui Xuân với gia đình bên Úc, vừa hân hoan chuẩn bị sửa soạn hành lý, để sau Rằm tháng Giêng trở về quê thăm Mẹ. Sở dĩ chọn sau Rằm, vì nhớ có lần, cả gia đình về quê ăn Tết, Mẹ vui, cười sung sướng, nhưng sau đó, trước khi về lại Úc, Mẹ rỉ tai con : “Tháng Giêng là tháng Mẹ lu bu lắm, nhiều Chùa tổ chức Thọ Bát Quan Trai, Mẹ lu bu lắm con à.” Con và thằng Thịnh, cháu Nội của Mẹ đã không khỏi bật cười khi hiểu ý Mẹ, 2 cô cháu nháy mắt mà cười sau lưng. Ôi! Thương quá là thương cái “lu bu quá” của Mẹ , Mẹ ơi.