Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Năm, ngày 31 tháng 7 năm 2014

VU LAN - MÙA BÁO HIẾU


Lễ Vu Lan - Rằm tháng 7 âm lịch - Mùa báo hiếu. Hằng năm cứ đến mùa này là lòng tôi cứ bồi hồi. Mỗi thời một tâm trạng khác nhau.

Nhớ lại thập niên 60 của thế kỷ trước, Anh em tôi còn nhỏ lắm, sinh hoạt ở ngành Oanh Gia đình Phật tử. Đến mùa Vu Lan theo lệ thường tôi nhận cho mình một cành bông trắng, nhưng Út - em tôi thì không chịu nằng nặc đòi cành bông hồng thắm vì nó thích màu hồng đẹp hơn màu trắng và vì mấy đứa bạn nó đeo bông hồng. Tôi không biết giải thích như thế nào để nó hiểu nên chỉ biết chảy nước mắt thôi... Rồi các anh, các chị huynh trưởng cũng khóc... những giọt nước mắt ấm áp của tình thương.

Sau năm 1975, Tôi dắt Út bỏ địa phương lên Tây nguyên tìm đường sống (năm ấy tôi đang học dở dang Đại học Văn Khoa Sài Gòn, Út đang học lớp 11). Lần đầu tiên trong đời tôi nhân được thư của Ba tôi nhắc nhở về chuyện rừng thiêng nước độc, còn nhắc nhở tôi "Nếu có gặp hoạn nạn gì, Ba không có bên con để giúp được, nên con cứ niệm Nam mô cứu khổ cứu nạn Linh cảm ứng Quan thế âm Bồ tát để người cứu giúp con". Ba ơi! Con đã lớn rồi mà Ba còn lo cho con đến vậy.

Thứ Tư, ngày 30 tháng 7 năm 2014

CỰU HS KHÓA 8 - NGÀY VỀ THĂM QUÊ



Không đâu đẹp bằng quê hương. Võ Đình Đảm, cựu học sinh khóa 8 Quang Trung Bình Khê hiện sống tại thành phố Hồ Chí Minh, đứa con xa xứ có dịp về thăm quê Tây Sơn, gặp lại bạn bè, thăm lại trường xưa, ngôi trường mang tên vị anh hùng dân tộc soi bóng bên dòng Côn giang thơ mộng, ở đó nuôi dưỡng những tấm lòng sắt son từ thời áo trắng mà hiện giờ phần lớn đã là ông bà nội, ngoại. Đảm đã có những ngày vui cùng với bạn xưa…

Thứ Ba, ngày 29 tháng 7 năm 2014

MỘNG THIÊN THAI




Đêm khuya nghe nhạc Văn Cao
Nhập hồn Từ Thức lạc vào thiên thai

Chập chờn nửa tỉnh nửa say
Ngựa quen lối cũ, dặm dài Suối Mơ
Cỏ hoa lau lách ven bờ
Nước reo róc rách, mịt mờ khói sương
Thập thò bước nhớ bước thuong
Bao năm xa cách còn vương lòng nầy
Tình xưa ai nỡ phụ ai ?
Dẫu rằng tuổi hạc chất đầy xác thân …
Đi từ trong cõi trăm năm
Đến từ trong cõi mênh mang đất trời
Lạ sao lòng cứ bồi hồi
Người đây cảnh đấy mà hoài đợi trông

Thứ Hai, ngày 28 tháng 7 năm 2014

ANGKOR WAT - ĐI, VỚI TRÁI TIM


Có khá nhiều lý do để du khách lên đường du lịch : quan sát phong tục cá biệt của một dân tộc, tìm hiểu về những nền văn hoá, hay tiếp xúc với thiên nhiên, đào sâu kiến thức về  lịch sử hay địa lý…Nhưng với tôi, điều làm giàu tâm hồn nhiều nhất là khi trở về nhà, ngoài những bức hình đã chụp, chính cái cảm giác vương vấn còn lại trong tâm trí, có lẽ nhờ các  bạn đồng hành hay cảm xúc vừa trải nghiệm, đã làm cho chuyến đi  trở thành duy nhất. Và cuối cùng cảm thấy như vừa thực hiện xong những giây phút quan trọng trong đời mình.

Đó là cảm giác của tôi sau chuyến đi Cam Bốt.

Rất nhiều lần tôi muốn thực hiện chuyến đi này, viếng thăm những đền đài Angkor - Wat và tham quan một đất nước, như Việt Nam, đã từng hứng chịu những điều kinh khủng trong cuộc chiến.

Thế nhưng, chuyến đi cứ bị dời đi dời lại nhiều lần, may là cuối cùng vợ chồng tôi cũng có thể khởi hành và, chúng tôi chọn chuyến đi bằng pullman được tổ chức bỡi một công ty du lịch tại Sài Gòn.

Thường thì tôi thích đi bằng xe Pullman hay xe Bus bỡi vì muốn được di chuyển cùng dân bản xứ : Tôi nghĩ là chỉ bằng cách đó tôi mới có dịp học hỏi, quan sát hiểu thêm các phong tục tập quán của một dân tộc. Hơn nữa, một chuyến đi như vậy thường rất vui và có nhiều kỷ niệm. Bởi, làm “du khách” chung với những người ngoại quốc khác, theo tôi sẽ có nhiều giới hạn về kiến thức về cuộc sống của một nước.

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014

VẾT THÙ TRÊN LƯNG NGỤA HOANG

  
Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời
Ngựa phi như điên cuồng
Giữa cánh đồng dưới cơn giông
Vì trên lưng cong oằn
Những vết roi vẫn in hằn

Một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình
Thảm cỏ tình yêu dưới chân mình
Ân tình mở cửa ra với mình
Ngựa hoang bỗng thấy mơ
Để quên những vết thù

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

MỘT ÁNG MÂY BAY


Câu nói của David đã ám  ảnh tôi một thời gian rất dài, và có thể cho rằng từ lúc ấy quan niệm sống của tôi  đã dần dần thay đổi. Trước kia tôi luôn luôn tất bật trong việc mưu sinh, toàn bộ thời gian đều dành cho công việc. Tôi đã sống theo một thói quen, như một phản xạ, chấp nhận một cách thản nhiên nhịp điệu đều đều của năm tháng và  ít khi  suy nghĩ vẩn vơ ... nhưng  biến cố  xảy ra cho  bạn  đã làm tôi kinh hoảng nhìn lại mình và từ đó tôi thường hay thắc mắc và ưu tư về ý nghĩa cuộc đời.

Lúc ấy là một buổi chiều mùa thu. Trên trời có những cụm mây  trắng  đang về một phương vô định. Chúng tôi đứng trên tầng thứ sáu ở cuối hành lang bệnh viện nhìn xuống những đứa bé trên tay cầm những que kem cuối mùa hay những chiếc bong bóng nhiều màu bay bay. Không gian im đến nỗi có thể nghe những tiếng reo vui của chúng. Trong đầu tôi vừa lóe lên ý nghĩ là những hình ảnh vui tươi ấy sao mà tương phản với thế giới bên trong, giữa người thường và kẻ bệnh, thì câu nói của David đã làm những hình ảnh trước mắt tôi chao đảo và nhạt nhoà.

Giờ thì David và tôi đã mãi mãi không còn gặp nhau. Nhưng mỗi khi cây phong trong vườn tôi bắt đầu đổi sắc, nhìn những tán lá muôn màu lung linh trong gió thu bắt đầu chớm lạnh, lòng tôi lại không khỏi nhớ đến người bạn cũ. Những lúc ấy, hình ảnh David cứ hiện đến, khi lờ mờ, khi rõ, làm đôi khi tôi có cảm giác về sự hiện diện của anh. Tâm trạng đó chỉ đến với tôi  trong vài giây ngắn ngủi, nhưng âm thanh của lời nói cuối như vẫn còn vang lên rồi vọng lại từ một đáy sâu thăm thẳm trong tâm hồn.

Thứ Sáu, ngày 25 tháng 7 năm 2014

CÙNG BUỒN


BUỒN

Tiếc một nỗi yêu em chưa hết
Mà lửa anh đã sắp tắt rồi
Còn ấm chút tro tàn sót lại
Nhen lên em và chỉ em thôi !
Nguyễn Đình Thi


ĐỪNG  BUỒN

Nhom nhem, ngọn gió làm sao hết
Ngọ ngoạy, cành cây thế vậy rồi
Có tiếc vén tro… lửa cháy lại
Còn buồn xới cát… nước ra thôi !
Đỗ Kinh Thi

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

HẾT TUỔI THỌ NHƯNG CHƯA CHẾT


Thực phẩm quá “đát” (date) ăn có bị sao không? Câu hỏi đơn giản nhưng không dễ trả lời chút nào. Ước tính khoảng 100 triệu tấn thực phẩm bị lãng phí hàng năm tại Châu Âu, khoảng 30- 50% trong số thực phẩm này bị lãng phí ngay tại siêu thị chỉ vì hiểu sai chữ “đát” trên bao bì thực phẩm.

Thực phẩm nhiều loại “đát” lắm: Hạn dùng (use by date, expiry date), dùng tốt nhất trước ngày (before use date, best by,..), bán trước ngày (sell by date). Hai “đát” đầu được dùng khá phổ biến. Còn “sell by date” dùng cho thực phẩm dễ hư như thịt cá tươi ướp lạnh, sữa tươi, bánh sandwich … và chủ yếu để cảnh báo người bán biết cách mà sắp xếp bảo quản.

Ghi “đát” trên nhãn thực phẩm là điều bắt buộc, nhưng chọn “đát” nào là tùy nhà sản xuất. Cho sản phẩm thọ tới cỡ nào cũng tùy nhà sản xuất luôn. Tuy nhiên, nếu bày bán thực phẩm bị nhiễm khuẩn hay thiếu an toàn theo quy định, thì dù “đát” loại nào, còn “đát” hay hết “đát” cũng đều gặp rắc rối với pháp luật.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

ĐÊM TRĂNG NON QUA GÒ KÉ




Trăng non dải sắc dị thường
Đường qua Gò Ké như dường hôn mê
Mồ hoang bờ bụi bộn bề
Cây khô bóng ngả dựa kề vào không
Chùa bên chuông động mênh mông
Nhờ nhờ sương khói bềnh bồng âm dương
Bước đi nỗi vấn niềm vương
Nửa trăng ta với nửa đường trần gian
1972
Nguyễn Đình Lương
Cố GS Trung Học QuangTrung BinhKhe


Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

BỖNG DƯNG NHẢY XUỐNG SÔNG


Cây cầu sắt ấy già cỗi và buồn rầu giống như bao cây cầu khác trên đường xe lửa Bắc Nam. Nó chỉ có hai nhịp bắc qua một con sông cũng nhỏ và buồn như nó. Con sông chìm khuất giữa hai hàng cây, ngoài mùa nước lũ, gần như không đủ sức để chảy. Sông và cầu giống như một cặp vợ chồng già không con cháu. Ngày nào cũng ngó thấy nhau mà chẳng có gì vui.

Phía dưới cây cầu, chừng một cây số, có một con đập đắp bằng lá. Con đập dĩ nhiên cũng xấu và buồn. Chỉ có những đứa trẻ tắm truồng và những người đàn bà nghèo giặt giũ là ưa thích.

Thôi thì cứ gọi chỗ cây cầu ấy là đầu sông, cho nó tình một chút. Tình bởi vì có một gã cứ ra đứng bên thành cầu đón những con tàu ngược xuôi. Mỗi khi đoàn tàu qua cầu, gã đưa tay ra hiệu bắt phải dừng lại. Nhưng con tàu vẫn cứ lầm lũi lao đi mang theo người tình trong mộng. Gã gào thét đuổi theo một chặp rồi trở lại cây cầu. Gã ngồi thõng chân nhìn xuống. Gã thấy môt cái bóng với đầu tóc bờm xờm, hai hàm răng cái ngửa cái nghiêng. Gã lắc đầu buồn bã. Thế rồi bỗng dưng gã xỏ hai chiếc dép vào tay, nhảy tòm xuống sông.