Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Chủ Nhật, ngày 20 tháng 4 năm 2014

GIÁO SƯ KHÓA LỚP 1970 - 1977


Danh sách các Thầy dạy của Khóa lớp 1970 - 1977 (Khóa 6 Trung Học Quang Trung Bình Khê) dưới đây do bạn Mai Văn Hiến cung cấp. Khóa 6 vào niên khóa 1970 - 1971 lúc ấy Trường tuyển được 4 lớp Sáu. Mong các bạn lớp Sáu khác của khóa lớp sưu tập thêm để thống kê Danh sách Giáo sư Trung Học Quang Trung Bình Khê được đầy đủ hơn. Mong thay.
QuangTrung BinhKhe

      Niên Khóa 1970 - 1971          LỚP SÁU A       
      Giáo Sư Hướng Dẫn           Đỗ công Tiếp     
      Việt Văn                                Đỗ công Tiếp     
      Công Dân Giáo Dục             Nguyễn ngọc Liễn         
      Anh Văn                                 Ngô ngọc Trọng 
      Sử - Địa                                 Nguyễn văn Chương
      Toán                                       Nguyễn văn Chương
      Lý - Hóa                                Nguyễn đình Nam
      Vạn Vật                                  Đỗ văn Mai


Thứ Bảy, ngày 19 tháng 4 năm 2014

TA CHƯA THẤY MẶT TRỜI


Nửa đời người sống lao đao
Đời ta chưa một phút nào dừng chân
Trót sinh giữa kiếp phù vân
Ta lang thang mãi làm thân không nhà
Cuộc đời lưu lạc phương xa
Gió sương làm bạn, buồn là yêu thương
Ta quen rồi kiếp cô đơn
Nên vui cũng vậy nên buồn cũng qua
Đôi khi lòng cũng xót xa
Nhưng tay trắng mãi thành ra đi hoài
Cuộc đời đây đó nổi trôi
Ta tìm ý sống mà người không cho
Trần Dzũ Sanh

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 4 năm 2014

QUYỂN SÁCH


Có lẽ cho đến khi nhắm mắt tôi cũng không thể nào tha thứ cho mình. Dù đã bao lần cố tình biện hộ, nhưng chưa bao giờ tôi tìm ra một lý do chính đáng để tự trấn an. Tôi biết mình không phải vô ơn, cũng chẳng bạc tình, nhưng không hiểu sao lại vô tình mắc phải những lỗi lầm như thế để niềm ân hận cứ bám theo và ray rức không thôi.

Bao năm qua, cuộc đời đã trải nhiều thăng trầm dâu bể, tôi đã cố tìm quên. Nhưng mỗi khi ký ức lắng đọng tìm về, tôi lại thấy lòng mình quặn thắt. Nỗi niềm đó ít khi tôi kể lại cho ai, ngay cả với những người thân nhất, nhưng hôm nay không hiểu sao tôi lại viết ra đây. Có thể trong tiềm thức, viết là để giải tỏa những ẩn ức chìm lắng trong một góc kín đáo nào đó của tâm tư, nhưng cũng có thể khởi đi từ một ước mong khiêm tốn là có người đọc nó, để niềm đau của tôi không đến nỗi thành vô ích.
* * *

Thứ Năm, ngày 17 tháng 4 năm 2014

BÊN CẦU HÁT QUẠNH


          Đứng bên cầu hát quạnh
          Nghe mưa bụi qua hồn
          Đêm sâu, trời chớm lạnh
          Tiếng ca vào hư không

          Giờ này hoa Quỳnh nở
          Đêm thị trấn ngẩn ngơ
          Có hồn anh thao thức
          Tình vẫn không bến bờ

          Sương phất trên tiếng sóng
          Trong tim kẻ bạc đầu
          Đêm thâu tình vẫn đợi
          Một người từ xa xôi…
          Cao Văn Tam


Thứ Tư, ngày 16 tháng 4 năm 2014

PHỐ NHỎ NHỮNG NGÀY MƯA


Ông Nhương nói với ông già vừa đến thuê thay giúp một mặt kính lão bị bể:  Mùa mưa, chỉ ăn thôi chứ không có làm! Từ sáng đến giờ - gần hết buổi sáng, mà chỉ thay được một cái gọng kính, vỏn vẹn có tám ngàn đồng bạc!”.

Ông già cười: “ Ông còn có “tiền tươi” tám ngàn, chứ tôi có đồng xu nào đâu?”
- Bác có lương hưu lãnh hằng tháng, ăn rồi chơi - khỏi lo, chứ tôi có hưu nai gì?
- Thôi ông ơi! Đừng nói tới chuyện hưu nai nữa! -Ông lão nhăn mặt - Ra đi mấy chục năm - bị nghỉ mất sức, mỗi tháng phát cho mấy trăm ngàn, đủ húp cháo …

Ông Nhương dừng tay mài kính, ngẩng lên nhìn ông già - cười : “Ông còn có cháo mà húp, chứ nhiều người không có cháo thì sao? Chẳng hạn như tôi đây nè”
Ông già im lặng.
Ông Nhương tiếp tục mài kính.
Trời vẫn mưa rào rào ngoài đường. Con đường vào chợ vắng hoe. Gió thốc vào mái hiên nơi ông Nhương kê chiếc tủ “ Sửa Kính Đeo Mắt” từng cơn, lạnh.
Buổi sáng không có giờ. Bầu trời xám ngắt.

Thứ Ba, ngày 15 tháng 4 năm 2014

RĂNG SÂU


Tay xoay kính lúp ngửa nghiêng
Đưa vào trong miệng soi tìm răng sâu
Tiếc giữ không nhổ càng đau
Thẳng tay vứt bỏ còn đâu mà xài !

Ngậm miệng chẳng ai biết ai
Mở ra khoe với mọi người “ đủ răng”
Để răng còn kiếm chuyện ăn
Thôi thà bấm bụng - chịu căng “ cái đầu”!?

Lãn Ông, Tuệ Tĩnh “ ngồi rầu”!?
 Đỗ Kinh Thi
Khóa 4 QuangTrung BinhKhe


Thứ Hai, ngày 14 tháng 4 năm 2014

SÀI GÒN ĐÂU CẦN NHẬP TỊCH


Đã nhiều lần tôi ước mình sinh ra đâu đó ở miền quê, có sông suối, núi đồi, vườn cây hoa lá, để lâu lâu về quê lại có những “đêm buồn tỉnh lẻ”, về Sàigòn kể chuyện làm quà ra cái điều lãng mạn.
Vũ Thế Thành

Sinh ra, lớn lên và sống gần hết đời ở cái đất Sàigòn này mới thấy nó chán phèo. Hồi nhỏ thì chơi tạc lon, đánh đáo, giựt cô hồn…Thả diều không được vì ông già Mười, nhà có xe hơi xách baton rượt, sợ vướng dây điện. Tụi tui lấy kẹo cao su gắn dính vô chuông cổng nhà ổng rồi bỏ chạy. Lớn hơn chút nữa thì chơi bầu cua, cát tê, xập xám,…

Mỗi tối mẹ sai tôi xách thùng rác ra gốc me ngoài đường đổ. Tối cúp điện, tôi vừa xách thùng rác vừa nghêu ngao: “…Đường về hôm nay tối thui, gập ghềnh em không thấy tui, em đụng tui, em nói tui đui…”. Tội nghiệp bản “Kiếp nghèo” của Lam Phương, tôi chỉ cám cảnh a dua hát theo chứ đâu biết sửa lời. Trời nóng, để tạm thùng rác ở gốc me, chạy ra phông - tên nước gần đó, năn nỉ mấy chị ma-ri-sến gánh nước thuê, cho em thò cái đầu vô vòi nước một chút. Mát đầu có sức quậy tiếp.

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 4 năm 2014

TRÁCH




Cha cứ mãi trách oan con thế đó !
Sống làm sao … không tủi hổ với tổ tông
Dòng họ ta cha còn có nhớ không ?
Từ muôn thuở … đến giờ danh sáng chói
Còn chúng nó ! … phải chăng lũ mọi
Chứa trong lòng tội lỗi đến ngàn cân
Một  lũ phàm phu tục tử bất nhân
Sống ích kỷ tham danh hám lợi
Sao cha nỡ mở lời khen ngợi
Vì phàm ăn mới dư thịt to xương
Ăn bẩn, ăn nhơ … sỉ nhục xem thường
Ngụp nhung lụa giàu sang … tự tại
Vì hạnh phúc ấm no nhân loại
Con quyết tâm chẳng ngại gian nan
Và nêu gương cho dòng dõi họ “ Lương ”
Lương tâm, lương đống, lương tri, lương năng …
                        trường tồn bất diệt …
Tú Gân
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe


Thứ Bảy, ngày 12 tháng 4 năm 2014

BÁNH TRÁNG BẺ GIÒN GIÒN


Có một thời khó khăn quá, người ta bảo xứ Bình Định là xứ củ mì, nhưng cũng có thể nói xứ Bình Định từ trước tới giờ vẫn là xứ bánh tráng. Trong các làng quê Bình Định, làng nào cũng có nhiều lò tráng bánh tráng.

Người ta dựng lò, tráng bánh “tự cấp tự túc” cho nhà mình và cũng kiêm làm thuê cho nhà khác, cũng có không ít hộ gia đình “sống được” và làm kinh tế gia đình với nghề tráng bánh tráng. Làm nghề tráng bánh tráng đầu tư không nhiều, chỉ cần ít vốn đắp lò, mua nồi đồng lớn (nồi năm hoặc nồi bảy), mua tre đan vỉ và phải có khoảng đất rộng để phơi bánh ra giữa nắng. Lao động nghề tráng bánh thường hai người trong gia đình. Vợ ngâm gạo từ chiều hôm trước để sáng ngày chồng dậy sớm xay bột; chờ lúc trời hửng nắng, vợ tráng bánh chồng phơi, cho đến xế chiều là lúc chồng làm hàng vợ gánh hàng ra chợ bán… Có một gánh hàng bánh tráng (chừng 10 ràng – mỗi ràng 50 bánh) đưa ra buổi  chợ chiều, hai vợ chồng nhà tráng bánh kia phải làm việc từ gà gáy lần đầu đến khi bóng ngày đã ngả. Đó là gặp hôm trời nắng tốt, chứ ngày sớm nắng trưa mưa thì bánh lỡ nắng, thành cái bánh sượng. Hôm trời mưa trọn một ngày, thì nghỉ tráng, làm việc khác. Bánh tráng có loại hẹp cuồng (chu vi của cái bánh) có loại rộng cuồng, có loại hình tròn, có loại hình chữ nhật, có mỏng – dày, có mè (trắng hay đen) – không có mè…

Thứ Sáu, ngày 11 tháng 4 năm 2014

NGÀY VỀ ĐÀ LẠT


Tặng : Phạm cao Hoàng .

1
Về đây lòng thấy nao nao
Thông reo như thể lời chào cố nhân
Bên hồ giọt nắng bâng khuâng
Như trong sương khói níu chân ta về

Về đây bóng khuất sơn khê
Quanh quanh đồi núi lê thê mây trời
Về đây dạo bước rong chơi
Mình ta với bóng đầy vơi đêm dài

Về đây lòng những u hoài
Bạn và em đã phương trời bóng mây
Tìm hoài, tìm mãi, gì đây ?
Chỉ còn kỷ niệm lòng ngây ngất buồn

Về đây tìm hướng nhìn phương
Ngậm lòng cắn nổi buồn riêng một mình

2
Về đây ta lại về dây
Thấy sương thấy khói thấy mây la đà
Thấy người bóng khuất mù xa
Thấy ai cũng nhớ tưởng là bóng em

Về đây tìm chút xưa quen
Lang thang bước lẻ đêm quên đường về

DaLat 9/2012
Chu Trầm Nguyên Minh
Tập San Quán Văn