Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

HẾT TUỔI THỌ NHƯNG CHƯA CHẾT


Thực phẩm quá “đát” (date) ăn có bị sao không? Câu hỏi đơn giản nhưng không dễ trả lời chút nào. Ước tính khoảng 100 triệu tấn thực phẩm bị lãng phí hàng năm tại Châu Âu, khoảng 30- 50% trong số thực phẩm này bị lãng phí ngay tại siêu thị chỉ vì hiểu sai chữ “đát” trên bao bì thực phẩm.

Thực phẩm nhiều loại “đát” lắm: Hạn dùng (use by date, expiry date), dùng tốt nhất trước ngày (before use date, best by,..), bán trước ngày (sell by date). Hai “đát” đầu được dùng khá phổ biến. Còn “sell by date” dùng cho thực phẩm dễ hư như thịt cá tươi ướp lạnh, sữa tươi, bánh sandwich … và chủ yếu để cảnh báo người bán biết cách mà sắp xếp bảo quản.

Ghi “đát” trên nhãn thực phẩm là điều bắt buộc, nhưng chọn “đát” nào là tùy nhà sản xuất. Cho sản phẩm thọ tới cỡ nào cũng tùy nhà sản xuất luôn. Tuy nhiên, nếu bày bán thực phẩm bị nhiễm khuẩn hay thiếu an toàn theo quy định, thì dù “đát” loại nào, còn “đát” hay hết “đát” cũng đều gặp rắc rối với pháp luật.

Thứ Ba, ngày 22 tháng 7 năm 2014

ĐÊM TRĂNG NON QUA GÒ KÉ




Trăng non dải sắc dị thường
Đường qua Gò Ké như dường hôn mê
Mồ hoang bờ bụi bộn bề
Cây khô bóng ngả dựa kề vào không
Chùa bên chuông động mênh mông
Nhờ nhờ sương khói bềnh bồng âm dương
Bước đi nỗi vấn niềm vương
Nửa trăng ta với nửa đường trần gian
1972
Nguyễn Đình Lương
Cố GS Trung Học QuangTrung BinhKhe


Thứ Hai, ngày 21 tháng 7 năm 2014

BỖNG DƯNG NHẢY XUỐNG SÔNG


Cây cầu sắt ấy già cỗi và buồn rầu giống như bao cây cầu khác trên đường xe lửa Bắc Nam. Nó chỉ có hai nhịp bắc qua một con sông cũng nhỏ và buồn như nó. Con sông chìm khuất giữa hai hàng cây, ngoài mùa nước lũ, gần như không đủ sức để chảy. Sông và cầu giống như một cặp vợ chồng già không con cháu. Ngày nào cũng ngó thấy nhau mà chẳng có gì vui.

Phía dưới cây cầu, chừng một cây số, có một con đập đắp bằng lá. Con đập dĩ nhiên cũng xấu và buồn. Chỉ có những đứa trẻ tắm truồng và những người đàn bà nghèo giặt giũ là ưa thích.

Thôi thì cứ gọi chỗ cây cầu ấy là đầu sông, cho nó tình một chút. Tình bởi vì có một gã cứ ra đứng bên thành cầu đón những con tàu ngược xuôi. Mỗi khi đoàn tàu qua cầu, gã đưa tay ra hiệu bắt phải dừng lại. Nhưng con tàu vẫn cứ lầm lũi lao đi mang theo người tình trong mộng. Gã gào thét đuổi theo một chặp rồi trở lại cây cầu. Gã ngồi thõng chân nhìn xuống. Gã thấy môt cái bóng với đầu tóc bờm xờm, hai hàm răng cái ngửa cái nghiêng. Gã lắc đầu buồn bã. Thế rồi bỗng dưng gã xỏ hai chiếc dép vào tay, nhảy tòm xuống sông.

Chủ Nhật, ngày 20 tháng 7 năm 2014

TÓC MAI SỢI VẮN SỢI DÀI


Thuở ấy em vừa thôi kẹp tóc
Thuở ấy anh vừa thôi học xong
Yêu anh, yêu anh em làm thơ
Yêu em, yêu em anh soạn nhạc

Thuở ấy thơ còn non mùi sữa
Thuở ấy tiếng đàn nghe vụng quá
Cho nên không khoe nhau bài thơ
Cho nên không khoe nhau bài nhạc

Ở nhà mẹ dạy câu ca
Mang ra cho nhau nghe nhé
Ở nhà mẹ dạy câu ru
Mang ra cho nhau ghi nhớ

A à ! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươị

Thứ Bảy, ngày 19 tháng 7 năm 2014

BÀN VỀ TRỜI


Trời thuộc giống đực. Bỡi trong dân gian ta chẳng nghe ai nói bà trời. Mà chỉ nghe gọi ông trời. Chữ thiên (trời) trong Hán ngữ gồm chữ nhân và hai gạch ngang, một ở đỉnh đầu và một ở ngang cổ chữ nhân. Hán tự là loại chữ tượng hình. Nên từ hình tượng ấy ta có thể nghĩ trời ở trên đầu con người. Cũng từ đó mà suy, trời là giống rất khoẻ (Không khoẻ làm sao đè đầu cỡi cổ con người !). Chắc ở đây không muốn nói rõ ra trời là giống đực. Còn trong từ điển Pháp ngữ, thì sau từ  dieu (trời) được ghi rõ là danh từ chỉ giống đực (nom masculin). Nhưng thôi. Trời thuộc giống đực hay cái xin giành cho các nhà "Thiên chủng học". Ở đây chỉ bàn về sự cư xử của trời trong nội bộ trên trời, và với nhân gian.  Nhưng trước khi bàn việc này, tưởng cũng nên bàn đến hình dung diện mạo và tính nết của trời.

Thứ Sáu, ngày 18 tháng 7 năm 2014

TÌM




Người vui giữa chốn thị thành
Ta đi tìm lại mấy nhành thơ xưa
Và, ta tìm nắng tìm mưa
May ra gặp lại người vừa hôm qua
Hương Thu
Khóa 7 QuangTrung BinhKhe

Thứ Năm, ngày 17 tháng 7 năm 2014

GIA ĐÌNH LÃO LƯỢM


-  Suốt tuần lễ nay ông không nghe thiên hạ nói gì thật sao? – Bà Lượm nhìn đăm đăm vào mặt chồng, chờ đợi một sự đồng tình.
-  Không! Lão Lượm đáp tỉnh khô.
-  Hai lỗ tai ông có bị điếc không?- Giọng bà Lượm bắt đầu nổi khùng.
-  Không!
-  Tôi đi đến đâu cũng nghe đầy hai lỗ tai, người ta xầm xì to nhỏ về chuyện con Thái tư tình với thằng cha Đào chết vợ ở thôn Cẩm Bàng cả mấy tháng nay…
-  Nếu vậy thì sao? Lão Lượm quay lại nhìn thoáng lên mặt vợ một cái, rồi ngó lơ ra ngõ. Bà theo dõi tin tức ở quán ở chợ hằng ngày mà sao đến cả tháng mới biết?
-  Trời ơi! Còn sao nữa? Cái đầu ông có bị sao không vậy?

Nhìn thấy lão Lượm đã bắt đầu muốn nhổm dậy bước đi như mọi lần, giọng bà rít lên giữa hai hàm răng cắn chặt: “Nó là con gái mới lớn lên, mà đi theo thương thằng có vợ hai con mà ông kêu là không có gì hết trơn sao?”.

Thứ Tư, ngày 16 tháng 7 năm 2014

CHÚ TIỂU SAY HOA




Mới sáng tinh mơ . Mở cổng chùa!
Hồ sen trước ngõ gió xuân đưa
Cánh trắng nõn nà hương đọng nắng
Lòng nghe rạo rực giữa muôn hoa.
Chú tiểu say sưa ngắm ngất ngây
Trong sân đàn bướm nhởn nhơ đầy
Mấy chậu mai vàng khoe chút mộng
Giò lan thơm phức động xuân lay…
Chợt  thoáng bụi trần hong khóe mắt
Mới hay niệm khởi vút tầng mây
Giật mình tiếng chuông ngân bừng tỉnh
Nắng rọi Tổ Đình sương khói bay …
Trước cửa Từ Bi quỳ sám hối!
ÁoThiền vẩn đục sắc màu lam
Xin Người chứng cho lòng đệ tử
Đời con nghiệp ái vẫn chưa tan?
Nguyễn Ngọc Thơ
Khóa 8 QuangTrung BihhKhe


Thứ Ba, ngày 15 tháng 7 năm 2014

ĐÊM Ở BIỂN VỚI NGƯỜI




Ơi em, trời trở lạnh rồi
Đem mơ mộng đến đây ngồi gần anh
Ơi em, đêm sẽ qua nhanh
Hương môi thơm cứ để dành làm chi
Ơi em, biển tối thầm thì
Xô trăm tay sóng ôm ghì bờ thân
Ơi em, hạt cát dưới chân
Sẽ làm bằng chứng những lần rong chơi
Ơi em, sương mỏng từ trời
Cũng về đây để gọi mời lá ngoan
Lỡ mai chim có xa ngàn
Cây thương nhớ đứng xếp hàng mà mong
Lỡ mai biển có xa sông
Bao con suối cạn giữa dòng trầm tư
Lỡ mai người có xa người
Buồn vui ở giữa khóc cười nào hay.
Trần Viết Dũng


Thứ Hai, ngày 14 tháng 7 năm 2014

GIỮA CAO NGUYÊN VÀ MIỀN XUÔI


Chiều qua xong việc sớm tôi trả phòng khách sạn và đón xe buýt lên nhà chị Thanh (vợ anh Nhi) ở Nhân cơ chơi. Tôi đến thăm chị nhiều lần rồi nhưng hôm nay tôi mới ngủ lại. Sáng 6 giờ hai chị em đi bộ vừa thể dục vừa chia sẻ  bao nhiêu chuyện buồn vui đã mười mấy năm chị em  không gặp nhau ...

Sương chưa tan hẳn, trời mù lắm, lạnh. Tôi vẫn mặc đồ phong phanh (rằng tôi rất ghét nắng và tôi thèm lạnh). Lạnh càng buốt da tôi càng thích. Hai chị em xuôi con dốc đi vào trong đập Thủy điện cách nhà 3 cây số. Trước đây Thác Diệu Thanh là một trong những thác đẹp nhất nước, không hiểu sao họ phá đi làm đập thủy điện mà nghe nói giờ đây không sứ dụng đươc mấy (?). Đứng nơi đây chỉ còn trơ con đồi khô khốc lởm chởm đá đen, phía  bên kia là hồ cạn nước, họ nói nuôi cá thì trúng lắm, chứ mùa này nước cũng không đủ tưới tiêu. Nghe muốn đập cái Đập này ghê đi.