Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Hai, ngày 06 tháng 4 năm 2015

BÂNG QUƠ


Trời Quy Nhơn sáng nay mưa nặng hạt
Mây vây buồn cho mãi nhớ bâng quơ
Nhớ ngày xưa thời trẻ dại đợi chờ
Qua rồi lại những nơi mình hò hẹn
Ai hờn dỗi ai lặng buồn bẽn lẽn
Cho nặng tình mưa nặng hạt thêm thương
Giờ còn đâu sao nỗi nhớ vấn vương
Nên dĩ vãng cứ còn lưu đọng mãi...
Nguyễn Đình Thụy
Nguyên GS. TH QuangTrung BinhKhe


Thứ Ba, ngày 10 tháng 3 năm 2015

TIN BUỒN


NHẬN ĐƯỢC TIN BUỒN

Bạn            :    HUỲNH VĂN HIỆP
Cựu HS Khóa 5 Trung Học Quang Trung Bình Khê
Sinh năm   :   Ất Mùi (1955)
Đã lâm chung lúc 10.50h sáng ngày 08.03.2015
(Nhằm ngày 18 tháng giêng năm Ất Mùi).
Hưởng thọ 61 tuổi

LỄ TANG

-  Nhập quan lúc 19.30h ngày 08.3.2015 (18 tháng giêng năm Ất Mùi)
-  Di quan lúc 7.15h sáng ngày 11.3.2015 (21 tháng giêng năm Ất Mùi)
   Sẽ an táng tại Nghĩa Trang Huyện Tân Thành - Bà Rịa Vũng Tàu
Cựu Học sinh TH Quang Trung Bình Khê
Chân thành chia buồn cùng tang quyến.
Nguyện cầu Hương linh bạn Huỳnh Văn Hiệp sớm thảnh thơi nơi chốn an lành.




Thứ Tư, ngày 04 tháng 3 năm 2015

TIN BUỒN




TIN BUỒN

Cụ Bà        :    TRƯƠNG THỊ THIỂU
Pháp danh :  Như Nhơn
Sinh năm   :   Nhâm Tuất (1922)
Là Thân mẫu của nhà văn Trương Văn Dân
Thân mẫu của Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê: Trương Tuyết Nga, Trương Minh Nguyệt, Trương Thanh Xuân, Trương Văn Minh
Đã lâm chung lúc 1.00h sáng ngày 03.3.2015
Nhằm ngày 13 tháng giêng năm Ất Mùi. Hưởng thọ 94 tuổi

LỄ TANG

-  Nhập quan lúc 21.30h ngày 03.3.2015 (13 tháng giêng năm Ất Mùi)
   Linh cửu quàn tại tư gia 66 Lê văn Sỹ, Phường 11, Phú Nhuận -  SaiGon
-  Di quan lúc 6.30h sáng ngày 06.3.2015 (16 tháng giêng năm Ất Mùi)
   An táng tại Nghĩa Trang Chùa Quảng Bình - Gò Dưa (Bình Dương)

Cựu Học sinh TH Quang Trung Bình Khê
Xin chia buồn với anh Dân, Chị Elena, Chị Hiếu và các bạn Nga, Nguyệt, Xuân, Minh cùng tang quyến.
Nguyện cầu Hương linh Cụ Bà sớm thảnh thơi chốn an lành.





Thứ Ba, ngày 03 tháng 3 năm 2015

CHÚT MƠ XUÂN


Anh đi bỏ mùa thu ở lại
Đông về chi em lạnh buốt lòng
Phố nhỏ thường ngày sao quạnh quẽ
Hoa sứ buồn ai, sứ chẳng hồng

Một chút mơ xuân chân khó buộc
Đường quen rạng rỡ nắng vàng hanh
Vẫn đối bóng em cây hoa sữa
Nghe chừng hương tỏa mộng về anh
Hương Thu
Khóa 7 QuangTrung BinhKhe


Thứ Hai, ngày 02 tháng 3 năm 2015

NGƯỜI GẢY ĐÀN Ở ĐẤT BẠT


Người con gái ấy gõ cửa nhà tôi đúng vào đêm giữa thu. Em vốn là ca kỹ trong cung cấm, vừa rồi trên đường quay về nhà nhìn thấy ông, nên ghé vào. Cô gái nói. Và lấy đàn ra đặt trước mặt. Mới hôm qua thôi là tiết thu phân. Đang là giữa thu. Tôi từ giấc mơ về cuộc du hành qua những lênh đênh của rong rêu chuyển qua giấc mơ giữa thu. Là ông đang buồn. Cô gái hỏi. Tôi nói không phải là buồn, mà đang nghĩ về cuộc du hành sắp tới của mình. Đi du hành, ông sung sướng thật. Cô gái nói. Và nhìn lên bầu trời mùa thu. Tôi cũng bắt chước nhìn lên bầu trời mùa thu. Quả tình trăng sao cũng có lúc chiều theo những hứng thú bất ngờ của con người. Tự dưng tôi nhìn thấy có hình người con gái mang đàn thơ thẩn giữa những vì sao. Những kẻ dễ vương vấn cuộc đời sẽ chết vào những lúc thế này. Tôi chợt nói thành lời. Em cũng chết vào một một đêm giữa thu thế này. Tôi nghe cô gái nói. Và cảm thấy bàng hoàng. Nhưng là tự bao giờ. Tôi hỏi, và cảm thấy bàng hoàng. Thưa, cũng gần trăm năm trước, chết ở đất Bạt. Cô gái đáp. Và bắt đầu gảy đàn cho tôi nghe. Ánh sáng của đám sao trời chiếu vào hiên hè đủ để cho tôi nhìn rõ gương mặt người gảy đàn ở đất Bạt.

Thứ Ba, ngày 24 tháng 2 năm 2015

ĐƯỜNG XUÂN


Thầy Huỳnh Kim Bửu ra đi hôm mồng 6 tháng giêng năm Quý Tỵ - 2013. Đã bước vào năm thứ 3, vậy mà cứ thấy như vừa mới đâu đây. Chắc có lẽ vì Thầy vẫn ở bên cạnh của những đứa học trò ngày xưa. Những bài viết của Thầy vẫn như phảng phất bóng hình người Thầy bình dị, mộc mạc tình quê.
(QuangTrung BinhKhe)

  
      Mùa Xuân về khắp đất trời, đâu chẳng là xuân, cho nên người ta có sông xuân, núi xuân (xuân sơn) gió xuân (xuân phong, còn gọi là đông phong) hương xuân, ánh xuân, nụ cười xuân… Có thể nói, những nẻo đường quê ta yêu ta nhớ một đời là một trong những gì của trời đất “nhạy cảm” nhất với mùa Xuân.

            Mùa Xuân mặc chiếc áo màu nắng mới cho những con đường quê. Thi nhân bảo, nắng mới có tiếng reo đấy:

“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội” 
(Lưu Trọng Lư).

Thứ Hai, ngày 23 tháng 2 năm 2015

HÙNG KHÍ TÂY SƠN




Tinh kỳ phất phới xoay nghiêng gió
Vó ngựa dồn vang dội bạt ngàn
Thần tốc trùng quân dâng tráng khí
Oai hùng trang sử chớp hào quang
Đống Đa vun đắp gò thinh thế
Xoài Mút gầm vang khúc khải hoàn
Phạt Bắc chinh Nam lừng chiến tích
Sơn hà mây tạnh điểm trời quang
Lĩnh Thụy
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe



Chủ Nhật, ngày 22 tháng 2 năm 2015

CÂU ĐỐI TẾT CỦA CÁC CỤ NGÀY XƯA



Câu đối Tết ở Việt Nam ta chắc chắn là có nguồn gốc từ Trung Hoa rồi. Mà xuất xứ của câu đối Tết Tàu nghe đâu phát tích từ chuyện Thục chúa Mạnh Sưởng vào thời Ngũ Đại (919 - 965) đã viết hai vế đối lên mảnh gỗ đào, mảnh gỗ nguyên dùng để đến Tết treo hai bên cửa làm bùa (đào phù) trừ tà trục quỷ. Từ đó về sau, cứ mỗi Tết đến văn nhân tài tử bên Tàu đua nhau viết đối treo lên, vừa đuổi quỷ, đuổi xấu, vừa thể hiện tâm tình, ý chí của mình.

Câu đối Tết qua đến Việt Nam, với bà Chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương (1772 - 1822), thơ của Bà hình ảnh phồn thực lúc nào cũng ngồn ngộn, nên đào phù, tính phồn thực quyện với nhau thật thú vị trong câu đối mà người ta cho là của Bà :

Tối ba mươi khép cánh càn khôn,
ních chặt lại kẻo ma vương đưa quỷ tới
Sáng mồng một lỏng then tạo hóa,
mở toang ra cho thiếu nữ rước xuân vào.

XUÂN ĐẤT KHÁCH


35 năm đón xuân trên đất khách
35 năm rồi mình xa xứ thật sao ? 
Đêm nằm mơ vẫn nghĩ xuân năm nào
Bên quê mẹ vẫn là xuân hạnh phúc
Khóm vạn thọ trước sân vàng rực rỡ
Cây mai góc hè cũng vội vã trổ bông 
Chậu thược dược cũng khoe màu sắc thắm
Cha hỏi con "con gái có thích không
Công cha trồng bông nào con cũng thích
Con gái Cha mà Cha không biết sao
Sân nhà sau Mẹ đang ngồi gói bánh
Con gái ngồi sà : phụ Mẹ được không
Phụ Mẹ rồi con gái đi lấy chồng ! 
Chợt tỉnh giấc thì ra mình nằm mộng
Sáng ra rồi tuyết phủ trắng như bông
Susan Steven
Đồng Hương Phú Phong - Tây Sơn