Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Ba, ngày 21 tháng 10 năm 2014

CÂU CHUYỆN BÀN RƯỢU VỀ "NHỮNG THẰNG GIÀ NHỚ MẸ"


(Đọc “Những thằng già nhớ mẹ” của Vũ Thế Thành
NXB Hồng Đức - 2013)

Viết tạp bút là một trò chơi mạo hiểm! Trong thể loại này người viết không thông qua đối thoại nhân vật hay núp bóng một “cái tôi khác” (alter ego) mà thoải mái nói về mình, “liều lĩnh” đưa ra những chính kiến, thì có khác chi kẻ sơn đông mãi võ, giữa thanh thiên bạch nhật đứng múa may trước trăm nghìn con mắt của bàn dân thiên hạ!
Múa sai là chết. Đá bốn phương sẽ ném vào, tơi tả.
Thế nhưng với Vũ Thế Thành thì hình như anh sinh ra để… “chơi” cái trò khó “chơi” này! Tạp bút,… “ai muốn hiểu theo nghĩa rộng hay nghĩa hẹp gì mặc kệ”, còn anh thì gọi đó là… “câu chuyện bàn rượu”. Quả thật anh viết thể văn này chẳng khác “con sâu” có tửu lượng, đủng đỉnh rót ra ly mời mọc mọi người. Dẫu là bạn quen lâu hay diện kiến lần đầu, đều được anh cẩn trọng nâng ly: cùng nhau khề khà, chia sẻ vui buồn trong đời sống. Cốc rượu anh mời có lẽ chẳng làm ai tuý lúy, nhưng cái men say chắc vẫn lan sang lòng mình.   
Vị cay của nó có mang theo chút tri thức và để lại dư vị dí dỏm của văn chương.

Thứ Hai, ngày 20 tháng 10 năm 2014

NHỚ CÂU NGOẠI HÁT


Chiều qua về Ngoại Đại Bình
Thương dòng sông nhỏ lung linh bóng dừa
Con đò bến nước ngày xưa
Còn đâu kẻ đón người đưa đi về

Ngoại ơi ! Thương ngoại vô bờ
Vọng đưa câu hát ầu ơ… lạ thường
“Mấy đời bánh đúc có xương”
Tuổi thơ sớm phải con đường gai chông

Hơi đâu trách móc dòng sông
Bên lở cứ lở khó mong được bồi
Từ khi mẹ sớm qua đời
Thơ cha thường viết ý lời cô đơn

Nửa đời sống đất Tây Sơn
Nhớ câu ngoại hát thương thêm cha già
Hương Thu
Khóa 7 QuangTrung BinhKhe


Chủ Nhật, ngày 19 tháng 10 năm 2014

MÓN ĂN DĨ VÃNG


Ông già cháo huyết hay bà cháo lòng có khác gì “những người muôn năm cũ”. Họ là phần ký ức nhỏ trong một khoảng hành trình nào đó của đời người, đầy nhọc nhằn biến động, gắn liền với bao chuyện vụn vặt, không sao quên được… Nhớ đâu viết đó.

Xe cháo huyết…đêm

Mùa đông 75, Sàigòn lạnh khủng khiếp, lòng người cũng..lạnh. Chiều xuống là… nhậu.  Còn biết làm gì lúc đó bây giờ? Nuối tiếc quá khứ, hoang mang với hiện tại và nghi ngờ ở tương lai… Vô vài xị với bè bạn cho ngấm mùi đời. Nửa đêm lửng lơ đạp xe về nhà, táp vô xe cháo huyết gần trường Lê Bảo Tịnh, đường Trương Minh Giảng (bây giờ là Lê Văn Sỹ). Chủ quán, một ông già Tàu, không biết nấu cháo kiểu gì, mà ngon kinh khủng…

Cháo huyết ngon, ngon  từ  cháo tới huyết. Cháo ngọt thịt và huyết mềm và dai, với vài khoanh chào cháo quẩy mỏng dính …Cho ớt bằm thiệt cay… ấm lòng kẻ say xỉn..  Hình như cháo huyết này được nấu với tôm khô và mực khô, cháo đã ngon, mà sao miếng huyết vừa dai vừa mềm thế !

Thứ Bảy, ngày 18 tháng 10 năm 2014

MÙA CƯỚI GẶP NHAU



Chủ Nhật vừa qua 12.10.2014, anh Nguyễn Tiến Dũng, Cựu học sinh Khóa 3 Trung Học Quang Trung Bình Khê tổ chức lễ cưới cho con trai là Hải Duy ở Bàu Cá - Trảng Bom. Mùa cưới gặp nhau để mừng ngày vui cho bạn, cho đôi trẻ. Mùa cưới còn là dịp để người cùng quê, bạn học cũ ngồi lại với nhau.

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 10 năm 2014

TẠ TỪ ĐÊM


đôi mắt ướt
em về xuôi khép mộng
ta lạc loài lên tận đỉnh cô đơn
nghe trái đắng
rụng miền ân ái cũ
tạ từ đêm
lời tự thú không tên!

Sài Gòn, 2009
Nguyễn Ngọc Thơ
Khóa 8 QuangTrung BinhKhe


Thứ Năm, ngày 16 tháng 10 năm 2014

GIÓ BIỂN


Kính tặng những bà mẹ suốt đời thầm lặng hy sinh vì con
và những ai hạnh phúc đang còn có mẹ

- Nội ơi! Nội kể chuyện cho con nghe đi.
- Con lên phòng tập viết cho xong đã, tối đi nằm, nội kể cho.
Bé Ly ôm cổ bà:
- Nội ơi! Từ nay con không được ngủ với nội nữa!
- Ủa! chớ mắc mớ gì vậy con?
Mắt con bé buồn thiu:
- Má nói miệng nội ăn trầu, má thấy ghê, nên không cho con ngủ với nội.
Nghe giọng nói như sắp khóc của cháu, cổ bà nghẹn lại, đôi mắt mờ đục như tối hẳn đi vì nỗi đau thầm lặng không ngờ.

Thứ Tư, ngày 15 tháng 10 năm 2014

ĐÊM TRỞ LẠI QUI NHƠN



Biết chắc rằng phố nhỏ vẫn còn em
Còn nước mắt, mưa, bạn bè, còn tất cả
Khi trở lại anh như người khách lạ
Từng vòng xe chở kỷ niệm đầy hồn


Ngã tư này mình vội vàng hôn
Khoảnh khắc, nửa vòng quay đèn đỏ
Khuya em về mang theo cơn mưa nhỏ
Đủ làm sương đôi mắt ướt long lanh

Ghế đá này từng rướm máu vai anh
Đều đặn thế những dấu răng ngọc lựu
Biển thương yêu giấu trong lòng khó hiểu
Mà sóng luôn hăm hở, vỗ về

Góc quán này mình đã ngồi nghe
Bài hát cũ, ngày mai anh đi biển nhớ...
Mắt chim ngủ đêm đèn vàng thành phố
Mai mốt rồi chỉ còn lại lời ca

Cầu Đôi này anh từng chở em qua
Ai khéo đặt tên nghe buồn cười thế
Khi những kẻ yêu nhau hoài hoài đơn lẻ
Nước vẫn xanh cúi xuống chỉ riêng mình

Con đường này ôm lấy bùng binh
Đường một chiều làm sao quay lại
Đâu còn thuở mười lăm mười bảy
Ngược vòng xe liều lĩnh đi tìm

Biết chắc rằng phố nhỏ vẫn còn em
Còn nước mắt, mưa, bạn bè, còn tất cả
Khi trở lại anh như người khách lạ
Loanh quanh buồn trong lòng phố Qui nhơn
Trần Viết Dũng
(Lãng Đãng Giữa Đời)



Thứ Ba, ngày 14 tháng 10 năm 2014

CÁI MÓC SẮT ĐỂ CHẾ NGỰ MỌI TỘI LỖI


Nhà tôi ở ngay trước cổng chợ - đoạn đường phía trước vẫn thường là nơi tụ họp của nhiều loại xe chở trái cây, thực phẩm tươi sống từ nhiều vùng ngoại ô thị xã  hay ngoài tỉnh về, trước khi  được bán sỉ cho bạn hàng “mua đi bán lại” trong khu chợ hoặc các chợ quê quanh vùng. Có một số “đầu nậu” thuê mặt bằng của những ngôi nhà dọc phố chợ, để chứa hàng, cũng là nơi phân phối lẻ…
Ba giờ sáng đoạn đường nầy đã ồn ào tiếng xe, tiếng còi, tiếng người “tranh mua - giành bán”; nên dù tôi có gắng “nằm thêm” cũng chẳng yên. Tôi thường ra tập “dịch cân kinh” ở balcon, nhìn xuống đoạn đường dài khoảng vài trăm mét, đủ loại đèn chiếu sáng giữa đám đông lố nhố chen chúc đang rộn ràng, tranh cãi, để mua hay bán. Tôi để ý, thỉnh thoàng, chừng mươi bữa nửa tháng là có một đám gây lộn, mắng chưởi nhau; tiếng la hét vang động cả một góc phố chợ. Gạ mua không bán - la ó. Bán chưa được - gây lộn. Không bán cho người nầy, bán cho người kia - cũng ồn ào! (…). Có nhiều khi, sau khi la ó, tranh cãi nhau không có kết quả - đến sấn vào nhau cấu xé rùm beng, để tranh phần thắng cho mình (cho dầu mình có lỗi) !

Thứ Hai, ngày 13 tháng 10 năm 2014

HẠNH NGỘ BÊN BỜ BỂ DÂU


Thầy Nguyễn Đình Lương thường có những cảm hứng tự nhiên bột phát thành thơ, ở bất kỳ nơi đâu, bất kỳ vào lúc nào…

Trong một dịp tham dự lễ thọ 80 của nhà thơ Nguyễn Hoài Văn ở Đồng Phó năm 1996, Thầy cùng đến với nhóm anh em văn thơ Phú Phong - Tây Sơn, Quy Nhơn. Sau các thủ tục lễ nghi của gia đình, khi khách lần lượt đọc thơ chúc thêm tuổi cho chủ nhà đã gần hết, lúc nầy Thầy mới vẫy tôi lại mượn giấy bút. Trong tình trạng còn ngà ngà men của tháng Xuân, Thầy viết liền một mạch khổ tứ tuyệt lục bát và đưa tôi bảo cất đấy cho Thầy :

Hôm qua say đã kinh hồn
Tỉnh ra hay Bác tuổi dồn tám mươi
“Nhánh Đêm Gầy” lặng lẽ cười
Một bầu “Vườn Mộng” chuốc người vào Xuân