Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Bảy, ngày 01 tháng 8 năm 2015

MƯA XUÂN


Mưa xuân hạt bụi li ti…
Đủ vừa thấm ướt đôi mi, tóc huyền…
Trời xuân mờ đục hơi sương…
Là đà mây khói vấn vương tình người…

Mưa xuân trắng bạc màu trời
Lá rơi có chọn được nơi lá nằm !
Mắt mơ về chốn xa xăm…
Hạt mưa lấm tấm nhớ mong vơi đầy…

Bóng hồng tha thướt… mờ mây
Ấm lòng lữ khách về đây thả hồn
Chiều xuân say đắm tình xuân
Hồ Gươm xao động đón từng hoa rơi

Mưa xuân… nụ, lá chào đời…
Cây xanh chồi lộc, cây mầm nẩy ra
Hoa còn nước đọng trong hoa
Long lanh e lệ tình hoa đón mời

Mưa xuân che ánh mặt trời !
Gió xuân lay động… lá rời… từ cây !
Trời xuân… sương khói mờ mây…
Tiếng chim mời gọi về xây tổ mình…
Xuân 2015
Xà Thị Ngọc Nhung
Khóa 9 QuangTrung BinhKhe


BẠN CŨ


Xuống xe, tôi bước vào sân trường, lối đi dẫn vào trường trương cờ hoa biểu ngữ rực rỡ chào mừng giáo viên và học sinh cũ về thăm trường. Cảnh vật trong trường trước mắt tôi đã hoàn toàn thay đổi, hàng cây phi lao trồng hai bên lối di được thay bằng một loại cây có hoa vàng rực rỡ - Cây gì nhỉ? Tôi không gọi được tên. Ở cuối lối đi còn đơn độc một cây phi lao già cỗi vỏ thân màu xám đầy những vết nứt, trên ngọn đã bị chặt ngang với các nhánh nhỏ vươn lên như một ngọn bút viết lên trời. Tôi nhớ lại hồi đó, khi trường vừa được xây xong, các thầy cô hướng dẫn học sinh trồng các cây phi lao ở lối đi, Hoàng nhận chăm sóc một cây và chỉ cây bên cạnh cho tôi:
- Nghi chăm sóc cây này nhé.

Một buổi sáng anh bảo tôi :
- Cây của Nghi thấp hơn cây của Hoàng rồi.

Tôi xụ mặt không trả lời, vài ngày sau tôi thấy cây do tôi chăm sóc cao hơn cây của anh, nhìn kỹ thấy cây phi lao bên anh chăm sóc bị ngắt một đoạn ngọn, nghe tôi trách anh chỉ cười không nói gì.

TRƯƠNG CHI




văn cao
trần thái hòa

Một chiều xưa trăng nước chưa thành thơ
Trầm trầm không gian mới rung thành tơ
Vương vất heo may hoa yến mong chờ
Ôi, tiếng cầm ca thu tới bao giờ.

Lòng chiều bơ vơ lúc thu vừa sang,
Chập chùng đêm khuya thức ai phòng loan
Một cánh chim rơi trong khúc nhạc vàng
Đây đó từng song the hé đợi đàn.

Tây hiên Mỵ Nương khi nghe tiếng ngân
hò khoan mơ bóng con đò trôi
giai nhân cười nép trăng sáng lả lơi, lả lơi bên trời

Anh Trương Chi, tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung,
Anh thương nhớ,
Oán trách cuộc từ ly não nùng.

Đò trăng cắm giữa sông vắng
Gió đưa câu ca về đâu?
Nhìn xuống đáy nước sông sâu
Thuyền anh đã chìm đâu!

Thứ Bảy, ngày 25 tháng 7 năm 2015

BÌNH CHIÊM KÝ


Làm xong bài tự thuật, trong đó có câu trông suốt bầu trời chỉ thấy mây bay phơi phới, vua sai vực mình ra ngồi dựa ghế ngọc, truyền ngôi cho thái tử, rồi chết.(1) Ông vua ấy ở ngôi ba mươi tám năm, lấy hiệu Quang Thuận mười năm (1460-1469), lấy hiệu Hồng Đức hăm tám năm (1470-1496), và lúc chết cũng cao sáng như lúc sống. Sách Đại Việt Sử Ký Toàn Thư gồm mười chín cuốn, thì đã dành đến hai cuốn để chép cho ông vua ấy : “…sáng lập chế độ, văn vật khả quan, mở mang đất đai, cõi bờ khá rộng, thật là bậc vua anh hùng, tài lược, dẫu Vũ Đế nhà Hán, Thái Tông nhà Đường cũng không thể hơn được”.

Và ngày hôm đó ngự giá khởi hành, trời mưa nhỏ, có gió từ phương bắc thổi lại, nên vua có thơ rằng “bách vạn sư đồ viễn khải hành, xao bồng vũ tác nhuận quân thanh”, trăm vạn quân lính mở đường đi xa, giọt mưa lách tách đập vào buồng thuyền làm tăng thanh thế của binh sĩ. Ngày hôm đó là ngày mười sáu tháng mười một, mùa đông, năm Canh Dần, 1470, sau khi ban hăm bốn điều quân kỷ, vua thống lĩnh hăm sáu vạn binh tiến về phương nam làm cuộc bình Chiêm, giữ yên cõi bờ của nước. Ở đất Hóa Châu người dân Đại Việt đêm nằm nghe tiếng con gà dân Chiêm gáy ở bên động Cổ Lũy.  Nhưng đấy là chuyện của người dân hai nước Chiêm, Việt. Còn chuyện phên dậu giữa hai quốc gia thì phiền tạp, nhiêu khê. Có chuyện ngự giá bình Chiêm của vua Hồng Đức là do trước đó bốn tháng, vua Chiêm, Trà Toàn, đã xua quân xâm lấn Hóa Châu.

TÌM LẠI TUỔI XANH




Ai có về thăm Quang Trung Bình Khê
Tìm dzùm tôi bờ sông xưa phượng đỏ
Cắm trại, nấu cơm, đùa nhau sân cỏ
Rồi chiến tranh ly tán khổ đau nhiều
Tuổi còn xanh mà sớm lại biết yêu
Biết đỏng đảnh,mơ dáng kiều tha thướt
Tìm dzùm tôi những ngày mưa ngập nước
Lụt tràn cầu lội chẳng sợ cuốn trôi
Xe đòn dông đạp đường đất xa xôi
Đến lớp trễ ông cai già đóng cổng
Đường cái nhỏ ngày xưa nhìn thấy rộng
Hết giờ đầu chờ mỏi mới được vô
Học giảng văn, địa lý vẽ bản đồ
Vở ướt mẹp, toán không còn mực viết
Tìm dzùm tôi những bạn bè thân thiết
Tập múa ca, ăn chè tối Phú Phong
Đi Chùa Thiên Tôn, thăm Tháp Dương Long
Về An Chánh, An Vinh giành bẻ mía
Thời gian ơi! kỷ niệm xưa thắm thía
Tìm dzùm tôi bài thơ cũ chút tình riêng
Được đăng lên trên tờ báo Đất Thiêng
Có giải thưởng lòng mừng như muốn khóc
Tìm dzùm tôi mùa gió nam khô khốc
Nhảy sông Kôn tắm mát suốt từng ngày
Ai về Quang Trung Bình Khê chiều nay
Tìm dzùm tôi bàn, ghế xưa ngồi viết
Thầy, bạn thân giờ mỗi phương biền biệt
Tóc phai màu trường cũ biết tìm đâu!

Hoàng Thanh Phương
Khóa 5 TH QuangTrung BinhKhe
Tặng Các Bạn QTBK ngày xưa dấu yêu


Thứ Sáu, ngày 24 tháng 7 năm 2015

TIN BUỒN


TIN BUỒN

Thầy          :    ĐỖ VĂN MAI
Nguyên GS Trung Học Quang Trung Bình Khê
Sinh năm   :   Nhâm Ngọ (1942)
Đã lâm chung lúc giờ Tý ngày 24.7.2015
Nhằm ngày mồng 9 tháng sáu năm Ất Mùi.
Hưởng thọ 74 tuổi

LỄ TANG

·      Nhập quan, Thành phục lúc 15.30h ngày 24.7.2015
(Nhằm Mồng 9 tháng sáu năm Ất Mùi)
Linh cửu quàn tại tư gia, Khối Hòa Lạc, TT Phú Phong,
Huyện Tây Sơn, Tỉnh Bình Định
·      Di quan lúc 15.30h ngày 25.7.2015
(Nhằm Mồng 10 tháng sáu năm Ất Mùi)
An táng tại Nghĩa Trang Hòa Lạc, Thị Trấn Phú Phong

Cựu Học Sinh Trung Học Quang Trung Bình Khê
Nguyện cầu hương linh Thầy thảnh thơi nơi chốn an lành
Chân thành chia buồn cùng với Nhân và gia đình

*  Đỗ Bảo Nhân - Trưởng nam của Thầy Đỗ Văn Mai : phone 0905.427.250


Thứ Bảy, ngày 18 tháng 7 năm 2015

SỢ ... "CHIẾN SĨ THI ĐUA"


Tôi từ xưởng sản xuất lên phòng được mấy hôm.
Trưởng phòng khạc một lúc bốn cái, khi đờm bắn trúng đèn phải xe máy màu đỏ dưới sân của ông Bí thư chi bộ, ông mới rảo chân vào phòng.
Họp đầu năm.
Mắt nhìn nghiêng vào giấy (vì bị lé) rồi nói theo kiểu đọc điếu văn: “Như thường “nệ”, các đồng chí “lào” nhận danh hiệu rồi thì miễn, các đồng chí còn “nại” chúng ta bắt thăm ai may thì trúng. Nhưng “lăm lay”, có nhân viên mới, tôi đề nghị danh hiệu “lày” dành cho đồng chí Uất (tên hoàn hảo của tôi là Đào Ức Uất, không biết bố tôi hồi đó bực tức ai mà đặt tên như thế. Lâu dần, tôi thành quen và tự hào vì cái tên ấy) để đồng chí phấn đấu cuối “lăm” đạt danh hiệu “chiến sĩ thi đua cấp cơ sở”…!”. Ông trạc năm mươi, người Tiên “Nãng” Hải Phòng nên giọng hơi bị “nơ nớ”.
Hai mươi bàn tay vỗ bôm bốp như bắp rang trong nồi không đậy vung, từng người một chúc mừng theo kiểu các đại sứ bắt tay chào nguyên thủ quốc gia.
Theo qui định, ai không đăng ký, cuối năm dù có cực kỳ xuất sắc cũng không được chiến sĩ thi đua. Ai đã đăng ký, trừ bị kỷ luật, được là nghiễm nhiên.

HƯỚNG ĐẠO VỚI CHÍNH TRỊ


Hướng Đạo là một phong trào đào luyện thanh thiếu nhi trở thành công dân tốt, đặt căn bản trên sự tự nguyện, mở ra cho tất cả mọi người, không phân biệt nguồn gốc, chủng tộc, tôn giáo và có tính cách phi chính trị… (Hiến chương của Hướng Đạo Thế Giới).

…Tính cách phi chính trị của Hướng Đạo có ngĩa là không tham gia chính trị, đảng phái, không hổ trợ cho bất cứ phe nhóm nào hay bất cứ cá nhân nào trong việc lật đổ chính quyền hay để củng cố chính quyền đang có. Nhưng Hướng Đạo không đứng ngoài, không tách rời khỏi các thực tế chính trị của quốc gia xứ sở mình. (Hiến chương của Hướng Đạo Thế Giới).

MÙA PHƯỢNG




     Phượng, phượng rơi đỏ lối !
     Ve, ve ngân khắp trường !
     Tưởng ngày xưa đã hết,
     Tưởng người xưa đã chết !
     Nào ngờ ....

     cuồng phong hốt
     Dậy cả mùa phượng xưa !

     Phượng Hồng 
     Nguyễn Hồng Lê
     K8 TH QuangTrung BinhKhe

Thứ Hai, ngày 01 tháng 6 năm 2015