Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định

Thứ Ba, ngày 24 tháng 2 năm 2015

ĐƯỜNG XUÂN


Thầy Huỳnh Kim Bửu ra đi hôm mồng 6 tháng giêng năm Quý Tỵ - 2013. Đã bước vào năm thứ 3, vậy mà cứ thấy như vừa mới đâu đây. Chắc có lẽ vì Thầy vẫn ở bên cạnh của những đứa học trò ngày xưa. Những bài viết của Thầy vẫn như phảng phất bóng hình người Thầy bình dị, mộc mạc tình quê.
(QuangTrung BinhKhe)

  
      Mùa Xuân về khắp đất trời, đâu chẳng là xuân, cho nên người ta có sông xuân, núi xuân (xuân sơn) gió xuân (xuân phong, còn gọi là đông phong) hương xuân, ánh xuân, nụ cười xuân… Có thể nói, những nẻo đường quê ta yêu ta nhớ một đời là một trong những gì của trời đất “nhạy cảm” nhất với mùa Xuân.

            Mùa Xuân mặc chiếc áo màu nắng mới cho những con đường quê. Thi nhân bảo, nắng mới có tiếng reo đấy:

“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội” 
(Lưu Trọng Lư).

Thứ Hai, ngày 23 tháng 2 năm 2015

HÙNG KHÍ TÂY SƠN




Tinh kỳ phất phới xoay nghiêng gió
Vó ngựa dồn vang dội bạt ngàn
Thần tốc trùng quân dâng tráng khí
Oai hùng trang sử chớp hào quang
Đống Đa vun đắp gò thinh thế
Xoài Mút gầm vang khúc khải hoàn
Phạt Bắc chinh Nam lừng chiến tích
Sơn hà mây tạnh điểm trời quang
Lĩnh Thụy
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe



Chủ Nhật, ngày 22 tháng 2 năm 2015

CÂU ĐỐI TẾT CỦA CÁC CỤ NGÀY XƯA



Câu đối Tết ở Việt Nam ta chắc chắn là có nguồn gốc từ Trung Hoa rồi. Mà xuất xứ của câu đối Tết Tàu nghe đâu phát tích từ chuyện Thục chúa Mạnh Sưởng vào thời Ngũ Đại (919 - 965) đã viết hai vế đối lên mảnh gỗ đào, mảnh gỗ nguyên dùng để đến Tết treo hai bên cửa làm bùa (đào phù) trừ tà trục quỷ. Từ đó về sau, cứ mỗi Tết đến văn nhân tài tử bên Tàu đua nhau viết đối treo lên, vừa đuổi quỷ, đuổi xấu, vừa thể hiện tâm tình, ý chí của mình.

Câu đối Tết qua đến Việt Nam, với bà Chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương (1772 - 1822), thơ của Bà hình ảnh phồn thực lúc nào cũng ngồn ngộn, nên đào phù, tính phồn thực quyện với nhau thật thú vị trong câu đối mà người ta cho là của Bà :

Tối ba mươi khép cánh càn khôn,
ních chặt lại kẻo ma vương đưa quỷ tới
Sáng mồng một lỏng then tạo hóa,
mở toang ra cho thiếu nữ rước xuân vào.

XUÂN ĐẤT KHÁCH


35 năm đón xuân trên đất khách
35 năm rồi mình xa xứ thật sao ? 
Đêm nằm mơ vẫn nghĩ xuân năm nào
Bên quê mẹ vẫn là xuân hạnh phúc
Khóm vạn thọ trước sân vàng rực rỡ
Cây mai góc hè cũng vội vã trổ bông 
Chậu thược dược cũng khoe màu sắc thắm
Cha hỏi con "con gái có thích không
Công cha trồng bông nào con cũng thích
Con gái Cha mà Cha không biết sao
Sân nhà sau Mẹ đang ngồi gói bánh
Con gái ngồi sà : phụ Mẹ được không
Phụ Mẹ rồi con gái đi lấy chồng ! 
Chợt tỉnh giấc thì ra mình nằm mộng
Sáng ra rồi tuyết phủ trắng như bông
Susan Steven
Đồng Hương Phú Phong - Tây Sơn




Thứ Bảy, ngày 21 tháng 2 năm 2015

QUANG TRUNG BÌNH KHÊ - CHÀO ĐÓN MỪNG XUÂN


Clip Vinhk8quangtrung


XUÂN XA


Xuân này em có về không?
Vườn xưa mai nở vàng bông rụng đầy
Xa em mẹ ngóng từng ngày
Gió đông se lạnh nắng gầy lối đi…
Mùa Xuân xứ lạ Ca-Li
Tuyết rơi em có bồi hồi nhớ quê?
Bên thềm thông đứng tỉ tê
Chợt nghe tiếng pháo não nề xuân xa…
Gởi em một chút tình nhà
Bánh chưng mẹ gói xanh tà áo bay
Anh ngồi đếm bước xuân đi
Dòng sông ký ức… phẳng lì trong mơ!
Nguyễn Ngọc Thơ
Khóa 8 QuangTrung BinhKhe



Thứ Sáu, ngày 20 tháng 2 năm 2015

ĐỒ DÊ


Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu được sáng tác từ hồi giữa thế kỷ thứ 19. Ở câu 1971 trong truyện thơ nầy, nhân vật Bùi Kiệm háo sắc được cụ Đồ phệt bút qua hình ảnh là một người mang dòng máu Dê :

Còn người Bùi Kiệm máu dê
Ngồi chai bộ mặt như giề thịt trâu

Té ra từ xửa từ xưa con Dê đã là biểu tượng của cái tật ba lăng nhăng. Qua vậy anh nào hay léng phéng, sàm sỡ với mấy nường, lâu nay đã được thiên hạ gán cho ngay cái tên chẳng mỹ miều gì là đồ Dê ! Chẳng hiểu đồ Dê có mối tương quan như thế nào với mấy con số mà thay vì gọi đồ Dê, thiên hạ còn gọi là đồ 35. Có mấy anh bước đến niên kỷ nầy mà buộc phải trả lời khi bị hỏi tuổi, mấy ảnh phải nói trớ ra rằng năm ngoái được 34, sang năm tới mới 36. Thật tội cho mấy con số, mấy con Dê… phải ngượng mặt vì sánh đôi cùng với mấy tay có máu sàm sỡ.

NÓI CÙNG XUÂN


Vừa chia tay tháng mười hai đâu đây,
đông lạnh giá xếp áo choàng mê ngủ
thời gian đến đi thời gian đoàn tụ
cánh én mang tin về báo mộng xuân sang.

Xuân trong em mùa xuân xênh xang,
màu lộc biếc khắp ngả đồng xanh ngát
tan chợ sớm bước chân người ồ ạt
vội vã về cho kịp hội đầu năm…

Xuân trong em một thời tuổi mười lăm
quần áo mới ra đình xem hát hội
nồi bánh tét quây quần bên mẹ thổi
mong chín mau mau để kịp rước ông bà…

Xuân trong em pháo nổ trước hiên nhà,
lũ con Tám thằng Năm xúm giành nhau í ới …
tiếng pháo giòn tan hòa nụ cười phơi phới,
hạnh phúc ngập tràn dâng trong mắt ngây thơ.

Xuân về đây em ngồi nghĩ bâng quơ…
ước thời gian ngược dòng trở lại
như mùi hương lúa thơm tho thì con gái
đừng ra giêng hoa cải trổ cay ngồng.
Reu




Thứ Năm, ngày 19 tháng 2 năm 2015

CHIỀU ĐẦU NĂM


Đang thả hồn với tập thơ trên tay, chợt nghe Nin la lên:
-  Mẹ ơi, con sắp tẩu hỏa nhập ma rồi. Đi chơi nha mẹ.
-  OK

Tôi thầm nghĩ: học Triết học Mác Lê Nin mà không khùng thì mới lạ.

Tôi chạy xe thật chậm chở con gái lên quận 1 để con xả stress sau những giờ căng thẳng ôn bài.

4 giờ chiều đầu năm hôm nay ngày 1 /1/2015, khác hẳn với 4 giờ chiều ngày cuối năm 31.12.2014 vừa qua.

Sài gòn thưa người, vắng xe... trời vẫn mát dịu. Màu không gian vàng nhạt, gió se lạnh.

NẮNG XUÂN



Nắng xuân vàng trên khắp phố phường
Trên cánh đồng quê lúa chín thơm
Mượt mà màu nắng lung linh quá !
Lúa ngả nghiêng… khoe sắc cười xinh

Trên cây tiếng chim chào chim hót
Rủ về đây… nhảy nhót tỉa mình
Gió đùa… tre trúc rung rinh…
Nắng mơ đêm xuống tự tình núi sông

Sương tan non nước chờ trông
Đón bình minh rạng trời hồng hửng lên
Nắng trên phố… nắng mông mênh
Nắng xua bóng tối… nắng soi lòng người

Nắng dịu dàng…nắng vui tươi
Nắng hôn cây lá…nắng cười xôn xao
Nắng đem thương nhớ ươm vào
Tình hoa đơm trái ngọt ngào sắc xuân…
Xà Thị Ngọc Nhung
Khóa 9 QuangTrung BinhKhe