Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn Aug2015. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Aug2015. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015

CON TRÂU


Nhà tôi ở bên bờ sông, khu vườn sau tiếp giáp với con sông rộng chừng hai cây số, mực nước thay đổi theo mùa: Cuối hạ, đầu  thu – nước dâng cao dần. Mùa đông, nước tràn bờ. Ven bờ vào giữa thu, sâu khoảng một mét, rộng chừng vài chục mét; nhưng ra gần một phần ba lòng sông, mực nước có lúc lên đến ngực, hay ngập đầu. Tôi thích dòng sông vào mùa thu: Nước trong xanh, mát, thấy rõ cát mầu trắng hay từng vũng rong xanh rung rinh, uyển chuyển theo chiều nước chảy…Thuở ấy, tôi và chị tôi thường ra tắm mỗi trưa, hay buổi sáng sớm.

Hết mùa thu, nước lớn lên dần, thấy rõ! Hôm qua, mực nước chạm tản đá gần bờ chỗ chúng tôi ngồi tắm, sáng ra - nước đã ngập! Con nước trở nên dữ tợn hơn khi trời đổ mưa dầm. Dòng sông mờ sâu trong màn mưa gió, con nước gào ầm ầm; chỉ nghe âm vang cuồn cuộn của dòng nước chảy siết thôi, có đêm tôi không ngủ yên giấc được! Từ bờ sông sau nhà, nhìn sang bờ bên kia xóm Hạ, chỉ thấy một vùng âm u, lạnh lẽo… Cồn cỏ mô đá giữa sông như trái đồi thấp cũng bị chìm khuất giữa dòng chảy.

LỖI DẤU CÁCH (SPACE) THƯỜNG GẶP KHI SOẠN VĂN BẢN


Trước đây công nghệ thông tin và việc dùng laptop hay các loại smartphone chưa phổ biến, chúng ta soạn văn bản theo truyền thống là dùng bút và giấy để soạn các văn bản như: thư từ, viết văn thơ, hay trong công việc là soạn và ký các văn kiện, soạn các chương trình, kế hoạch, vân vân… Chúng ta đều dùng bút ghi trên giấy và việc ngắt câu, chấm câu chúng ta thường không chú ý đến (hoặc các thầy cô giáo không dạy) cách dấu cách trước và sau dấu chấm (.), dấu phảy (,), dấu hai chấm (:),….như thế nào là đúng, mà chỉ chú ý đến chính tả trong ngôn từ. 

Ngày nay việc sử dụng laptop, smartphone hay máy tính bảng trở nên phổ biến và gần như là vật bất ly thân của mỗi chúng ta nên việc gõ văn bản thì ai cũng biết. Đồng thời chúng ta vẫn thường dùng nó để lướt web đọc tin tức hay tra cứu các thông tin cần thiết, chúng ta đều biết cách dùng dấu cách như thế nào nhưng không chú ý. Sau đây tôi xin mạn phép gợi lại cho các bạn cách gõ các dấu (. , ;)/ dấu: (:), .. chỗ nào sau chữ trước nó là đúng (cách dùng dấu cách). Ví dụ:

BÀI THƠ DÂNG MẸ


Mẹ người vất vả ruộng nương
Mẹ tôi cũng ướt vai sương một thời
Bốn mươi mẹ vội đi rồi
Còn cha ở lại với đời bể dâu
Mẹ ơi ! hồn mẹ nơi đâu
Đêm đêm con chắp tay cầu linh thiêng
Còn đâu tuổi trẻ hồn nhiên
Còn mẹ - hạnh phúc vô biên cõi đời
Cha dù không nói nên lời
Nuôi con vất vả một thời khó khăn
Canh dài thao thức trở trăn
Thương cha, nhớ mẹ con hằng lo âu
Lỡ mai cha lại qua cầu
Con đau đáu viết nên câu thơ buồn !
Khuya nay dưới ánh trăng suông
Chợt nhớ tay mẹ thường buông chăn màn
Tay ôm con trẻ mơ màng
Hát câu ca cũ - con càng thắm sâu !
Phan Hương Thu
Khóa 7 QuangTrung BinhKhe


Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2015

ELENA PUCILLO TRUONG VÀ NHỮNG TÙY BÚT VỀ VĂN HÓA, CON NGƯỜI VIỆT NAM


Elena Pucillo Truong là tiến sĩ ngôn ngữ và văn chương, giảng dạy tiếng Pháp và văn minh Pháp tại Đại học Minalo, Italia. Năm 1985, chị lập gia đình, chồng là chuyên gia công nghệ dược - nhà văn Trương Văn Dân, người Tây Sơn, Bình Định, du học Italia năm 1971. Nhiều năm trở lại đây, chị theo chồng về Việt Nam sinh sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh. Sự thay đổi này đã mở ra cho chị những cơ hội khám phá và hoà nhập vào đời sống cộng đồng dân cư Việt nói riêng, Đông Nam Á nói chung.

Elena Pucillo Truong đã nhiều lần về Bình Định, lên Đà Lạt, sang tận Campuchia, và rất, rất nhiều lần tiếp xúc với nghệ sĩ, trí thức Việt Nam sinh sống và làm việc tại Sài Gòn. Những cuộc hạnh ngộ như vậy đã mang đến cho Elena Pucillo nhiều cảm xúc, nhiều phát hiện đến ngỡ ngàng, mê đắm. Elena Pucillo Truong đã chọn tuỳ bút, một thể loại có tính cách tự do, cho phép giãn nở câu chữ, nội dung khi trình bày về những kết quả trải nghiệm của tâm hồn, những thu hoạch thú vị từ các cuộc phiêu lưu vào văn hoá Đông Nam Á.

BỨC TRANH

Người Đàn Bà Xa Lạ - Tranh Ivan Kramskoi

- Hình như cậu thích tranh ?
Luận nhìn quanh xem câu hỏi ấy phát ra từ đâu, khi biết chắc là từ ông già bất động trên chiếc xe lăn, Luận cúi đầu chào kính rồi nói:
- Vâng, cháu có thích thật, nhưng… chỉ ngắm thôi chứ chưa hề mua một bức nào !
- Tại sao?
- Tranh giống như phụ nữ đẹp nhưng kiêu kỳ, muốn đến với họ thì phải có tiền, mà cháu thì nghèo!
Một tràng cười phát ra từ chiếc xe lăn. Âm thanh dòn dội váo các ngóc ngách của quán vắng, làm Luận thấy rờn rợn.
- Sao hả Bác?
- Hai mươi hai năm trước tôi cũng nói câu này, nhưng là nói với một người phụ nữ.
Luận rụt rè:
- Dạ…
Lại im lặng, im lặng như mọi khi. Chỉ còn tiếng nhạc nhè nhẹ.

TÌM NGƯỜI THƠ


Ta về tìm bóng người thơ 
Mắt xanh nào thấy thấy bờ dâu xanh
Nghe thu gõ lá xa cành
Nghe con cuốc gọi mông mênh nỗi buồn
Chuông chùa nhẹ thả lời chuông
Sông Côn lờ lững chở buồn trên sông
Vườn xưa hàm tiếu hoa hồng
Vườn nay cúc tím ai trồng mà duyên
Cam đành chờ đợi tháng giêng
Mong ngày gặp lại một miền hồng xinh
Xôn xao chim hót bình minh
Vô thường một thoáng vô tình để vương
Phan Phú Sơn


Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

QUÂN NGỰ LÂM CỦA NGUYỄN VƯƠNG PHÚC ÁNH


            Hiểu theo nghĩa thông thường, quân Ngự Lâm là loại quân hậu cận, ở bên cạnh và bảo vệ an toàn cho vua. Nhưng trong trận chiến tiến ra Quy Nhơn giao tranh với nhà Tây Sơn những năm 1799 - 1802, trong quân thứ của Nguyễn Ánh có binh chủng Quân Ngự Lâm mà ở đây quân binh đều kén lấy người của Quy Nhơn, hầu hết tướng lĩnh chỉ huy - kể cả cao cấp lại là hàng tướng của Tây Sơn theo về. Trong trận chiến, đội quân Ngự Lâm nầy đã có nguyên một quân hiệu lại trở ngược ngọn giáo làm khốn đốn cho quân của Nguyễn Vương không ít, làm cho Vương phải bao phen gọi là lao tam khổ tứ, ăn chẳng ngon mà ngủ cũng không yên.
            Năm 1780, Nguyễn Ánh xưng Vương ở Gia Định, dùng theo niên hiệu của vua Lê. Năm 1781, sau khi giết Đỗ Thành Nhơn, Nguyễn Ánh lấy quân Đông Sơn của Nhơn chia làm bốn quân Tiền, Hậu, Tả, Hữu, làm cơ sở gầy dựng nên đại binh với các dinh Trung Quân, Tiền - Hậu - Tả - Hữu Quân sau nầy. Khi lực lượng đã phát triển, Nguyễn Ánh còn có Vệ Thần Sách, là đội cận vệ được trang bị và tập luyện chiến đấu theo kỷ - chiến thuật Tây phương. Năm 1793, Vệ Thần Sách được nâng lên thành Quân Thần Sách, được xem như là thân quân, lính hậu cận của Nguyễn Vương.

VỀ MỘT ÁNH SAO


Khi một người nào đó mất đi luôn để lại chúng ta một khoảng trống. Nhưng khi mẹ mất, khoảng trống ấy mênh mông vô cùng. Bởi mẹ là tác nhân đưa ta từ cõi vô hình đến với thế giới hữu hình. Mẹ là chiếc cầu nối giữa ta và vũ trụ. Mất mẹ, sợi dây thiêng liêng kia đứt phụt. (Trương Văn Dân)

Nhiều năm trước, khi thấy tôi hằng năm đều từ Ý về VN mà lần nào cũng chỉ quanh ở Sài Gòn, một người bạn mắng: “Mầy làm gì mà về VN hoài vậy? mà lần nào về cũng xớ rớ ở nhà…” Anh mắng là phải, mùa hè nào vợ chồng anh cũng đều chu du khắp Âu Châu, năm khi mười họa có về VN thì phần lớn thời gian đều dành cho những chuyến du hành Nam Bắc. Nghe mắng mà tôi chỉ cười huề, ít khi đối đáp. Duy chỉ một lần tôi từ tốn nói : “Đi đâu thì cũng thế! Nhưng tao chắc là trên thế gian này không có cảnh nào đẹp bằng nụ cười của mẹ tao!” Sau lần đó thì tôi không bị mắng nữa.

Tôi chạy xe mà nước mắt cứ lăn dài. Mặt ướt đẫm nhưng tôi vẫn nghĩ là mình không khóc. Những giọt nước đó có thể là những nỗi ân hận tiềm ẩn được chôn giấu từ một nơi nào đó trong ký ức đang trào ra từ những bùng nhùng của cuộc sống. Không biết dòng nước mặn chát ấy có thể rửa sạch những xót xa hay không… vì lúc này thần trí tôi đang bềnh bồng trong một cõi mơ hồ, vô ý thức.

VIÊN CUỘI NHỎ VÔ TÂM


Khi những cánh cổng nhà ngục mở toang 
Đế chế mới sẽ hình thành
Từ sau những cuộc chiến tranh… 

Khi trái tim mở ngõ 
Khao khát thắp ngọn lửa trên đầu thanh kiếm 
Chọc thẳng vào bóng đêm hoang dại 
thắp sáng lên nhan sắc kiều diễm… 

Những tia nắng cháy bỏng 
Được đặt lên tấm lưng trần trên thảm cỏ… 

Là lúc 
những viên cuội nhỏ vô tâm 
lún sâu vào da thịt... 
Cao văn Tam


Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2015

CHỊ HAI

             Cài nhanh then cửa, Lành chạy vội vô phòng tắm. Vục mặt vào lavabo để mặc cho nước xối xuống tóc xuống cổ, Lành đờ đẫn tìm kiếm sự tỉnh táo. Mệt đừ cả người, Lành thấy như ai đấy đang dần đang băm từng thớ thịt. Da mặt Lành cũng đang căng ra, hình như chúng muốn tiếp tay cùng những thớ thịt bên trong trương lên để biểu hiện sức săn chắc tuổi gái một con của Lành. Cái kiếp làm thợ ngành may quần quật với những việc chẳng nặng nề gì mà luôn ngốn lấy công sức con người khủng khiếp, nhưng đối với Lành chúng chẳng có ký lô gram nào cả, Lành mệt đừ, đơn giản chỉ vì suốt ngày ai gặp Lành cũng cứ ra rả một gọi Chị Hai, hai gọi Chị Hai.
            Lúc nãy về vừa bước vào cổng, đang bù khú với Hoan ngoài sân, Bác Tư Sẹo chủ dãy nhà trọ cũng tiếp theo Hoan mà buông ra lời chào khác ngày thường :
-  Nay tăng ca hay sao mà về muộn thế Chị Hai !

SÀI GÒN - CÀ PHÊ VÀ NHẠC SẾN


Bè bạn về phép lại kéo nhau ra quán nhậu. Nhậu đã rồi tới quán cà phê Chiêu đường Cao Thắng. Ở quán nhậu thì tranh nhau nói, tới quán cà phê, chẳng thằng nào buồn nói. Cà phê và khói thuốc. Cà phê nhỏ giọt. Giọt có buồn không? Mờ quá không thấy giọt, nhưng nỗi buồn thì thấy. (Vũ Thế Thành)

“…Tách cà-phê ấm môi,
Mình ngồi ôn lại những phút vui trôi qua mất rồi…”
(Hai mùa mưa)

Thằng bạn ở Thụy Sĩ về chơi VN, trên đường tới Hội An, ghé quán cà phê ven đường, “Cho ly cà phê đá Sài Gòn đi bà chủ”. Cà phê mang ra, chưa nếm, y đã lắc đầu, “Không phải. Cà phê là cà phê kiểu Sài Gòn, có biết không?”. “Dạ, dạ… biết”. Dân miền Trung nhẫn nại. Cái gì cũng biết, trừ những cái không biết. Ly cà phê khác mang ra. Cũng không phải!

Tôi sống ở cái đất Sài Gòn này gần mãn kiếp, mấy tiếng cà phê Sài Gòn đã nhạt nhòa từ thưở tám hoánh nào rồi. Nay, nghe một khứa Tây da vàng, biệt xứ 40 năm (xẹt đi xẹt lại VN giỏi lắm là vài ba lần) dõng dạc: “cà phê kiểu Sài Gòn”. Thấy sốc!

DÁNG THÁNH

  
Ngâm câu thơ cũ
Nhớ người qua đây
Thả tà áo lụa
Mình hạc xương mai
Chia hai dòng tóc
Rẽ đời mưa bay
Hồn xanh rêu nhạt
Buồn chưa nguôi ngoai

Trên bờ cỏ ướt
Dòng suối cỏn con
Một bầy đá cuội
Chưa mờ dấu son
Gót hài tiên nhỏ
In lên lối mòn
Nay người đứng ngó
Suối đời bon bon

Xưa qua cầu hẹp
Tay cầm tay nhau
Ngại ngùng khép nép
Dưới trời hoa ngâu
Sân trường xanh đẹp
Gửi nhau tình đầu
Trên môi non đỏ
Vết hồng lún sâu
Em còn đâu nữa
Em còn nữa đâu
Trần Viết Dũng
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

MƯA XUÂN


Mưa xuân hạt bụi li ti…
Đủ vừa thấm ướt đôi mi, tóc huyền…
Trời xuân mờ đục hơi sương…
Là đà mây khói vấn vương tình người…

Mưa xuân trắng bạc màu trời
Lá rơi có chọn được nơi lá nằm !
Mắt mơ về chốn xa xăm…
Hạt mưa lấm tấm nhớ mong vơi đầy…

Bóng hồng tha thướt… mờ mây
Ấm lòng lữ khách về đây thả hồn
Chiều xuân say đắm tình xuân
Hồ Gươm xao động đón từng hoa rơi

Mưa xuân… nụ, lá chào đời…
Cây xanh chồi lộc, cây mầm nẩy ra
Hoa còn nước đọng trong hoa
Long lanh e lệ tình hoa đón mời

Mưa xuân che ánh mặt trời !
Gió xuân lay động… lá rời… từ cây !
Trời xuân… sương khói mờ mây…
Tiếng chim mời gọi về xây tổ mình…
Xuân 2015
Xà Thị Ngọc Nhung
Khóa 9 QuangTrung BinhKhe


BẠN CŨ


Xuống xe, tôi bước vào sân trường, lối đi dẫn vào trường trương cờ hoa biểu ngữ rực rỡ chào mừng giáo viên và học sinh cũ về thăm trường. Cảnh vật trong trường trước mắt tôi đã hoàn toàn thay đổi, hàng cây phi lao trồng hai bên lối di được thay bằng một loại cây có hoa vàng rực rỡ - Cây gì nhỉ? Tôi không gọi được tên. Ở cuối lối đi còn đơn độc một cây phi lao già cỗi vỏ thân màu xám đầy những vết nứt, trên ngọn đã bị chặt ngang với các nhánh nhỏ vươn lên như một ngọn bút viết lên trời. Tôi nhớ lại hồi đó, khi trường vừa được xây xong, các thầy cô hướng dẫn học sinh trồng các cây phi lao ở lối đi, Hoàng nhận chăm sóc một cây và chỉ cây bên cạnh cho tôi:
- Nghi chăm sóc cây này nhé.

Một buổi sáng anh bảo tôi :
- Cây của Nghi thấp hơn cây của Hoàng rồi.

Tôi xụ mặt không trả lời, vài ngày sau tôi thấy cây do tôi chăm sóc cao hơn cây của anh, nhìn kỹ thấy cây phi lao bên anh chăm sóc bị ngắt một đoạn ngọn, nghe tôi trách anh chỉ cười không nói gì.

TRƯƠNG CHI




văn cao
trần thái hòa

Một chiều xưa trăng nước chưa thành thơ
Trầm trầm không gian mới rung thành tơ
Vương vất heo may hoa yến mong chờ
Ôi, tiếng cầm ca thu tới bao giờ.

Lòng chiều bơ vơ lúc thu vừa sang,
Chập chùng đêm khuya thức ai phòng loan
Một cánh chim rơi trong khúc nhạc vàng
Đây đó từng song the hé đợi đàn.

Tây hiên Mỵ Nương khi nghe tiếng ngân
hò khoan mơ bóng con đò trôi
giai nhân cười nép trăng sáng lả lơi, lả lơi bên trời

Anh Trương Chi, tiếng hát vọng ngàn xưa còn rung,
Anh thương nhớ,
Oán trách cuộc từ ly não nùng.

Đò trăng cắm giữa sông vắng
Gió đưa câu ca về đâu?
Nhìn xuống đáy nước sông sâu
Thuyền anh đã chìm đâu!