“Có lẽ mỗi người là một
chiếc lá trên dòng nước cuộc đời chảy xiết, một áng mây lửng lơ trên nền cao
vời vợi của cõi trầm luân, không hẹn trước sẽ tấp vào bến bờ ghềnh thác nào,
hay sẽ tan rã giữa xanh thẳm vô biên cõi tạm nào!
Ở gần vào tuổi “xưa nay
hiếm”, tôi lại cảm thấy dòng thời gian trôi qua đời mình chậm - rất chậm! Thời
gian không ồ ạt cuồn cuộn như thuở thanh xuân; cũng không rộn ràng, réo gọi như
thời trung niên năm mươi nữa; mà dòng thời gian tháng năm gần cuối đời như ngày
càng lơ lửng, nhẹ nhàng, chậm chạp hơn! “ (MVL)
Những dòng chữ này từ “Đôi lời tâm sự” trong cuốn hồi ký “Như áng
mây trôi” của nhà văn Mang Viên Long tưởng chừng như đơn giản, vậy mà nó đã chạm
ngay trái tim tôi, khiến đêm hôm đó tôi đã đọc xong một mạch từ
trang đầu đến trang cuối (cái ngày mà vợ chồng tôi
ghé qua nhà ông để gởi cuốn sách “Một phút tự do” của nhà văn Elena nhờ gởi
tặng, tôi được ông tặng cuốn hồi ký này) .








