Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn TranKimDuc. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TranKimDuc. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2015

CẢM NHẬN KHI ĐỌC "NHƯ ÁNG MÂY TRÔI" CỦA NHÀ VĂN MANG VIÊN LONG


“Có lẽ mỗi người là một chiếc lá trên dòng nước cuộc đời chảy xiết, một áng mây lửng lơ trên nền cao vời vợi của cõi trầm luân, không hẹn trước sẽ tấp vào bến bờ ghềnh thác nào, hay sẽ tan rã giữa xanh thẳm vô biên cõi tạm nào!

Ở gần vào tuổi “xưa nay hiếm”, tôi lại cảm thấy dòng thời gian trôi qua đời mình chậm - rất chậm! Thời gian không ồ ạt cuồn cuộn như thuở thanh xuân; cũng không rộn ràng, réo gọi như thời trung niên năm mươi nữa; mà dòng thời gian tháng năm gần cuối đời như ngày càng lơ lửng, nhẹ nhàng, chậm chạp hơn! “ (MVL)

Những dòng chữ này từ “Đôi lời tâm sự” trong cuốn hồi ký “Như áng mây trôi” của nhà văn Mang Viên Long tưởng chừng như đơn giản, vậy mà nó đã chạm ngay trái tim tôi, khiến đêm hôm đó tôi đã đọc xong một mạch từ trang đầu đến trang cuối (cái ngày mà vợ chồng tôi ghé qua nhà ông để gởi cuốn sách “Một phút tự do” của nhà văn Elena nhờ gởi tặng, tôi được ông tặng cuốn hồi ký này) .

Thứ Năm, 25 tháng 9, 2014

GẤM TRONG BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA


Đọc cuốn tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” của nhà văn Trương văn Dân, tôi chợt nhớ lại những ngày còn đi học, hồi đó hai câu thơ trong Truyện Kiều của Nguyễn Du đã làm tôi khắc khoải bởi ý niệm của con người ý thức số phận của mình là do thiên mệnh:

“Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao”
(Truyện Kiều – Nguyễn Du)

Tôi đồng cảm với nhà văn Trương văn Dân về sự giải bày, chia sẻ tình yêu thương, những trăn trở về sự sống và số phận con người trong xã hội công nghiệp hóa và toàn cầu hóa. Tiểu thuyết “Bàn tay nhỏ dưới mưa” gần như không có cốt truyện, chỉ kể về tình yêu giữa người phụ nữ tên Gấm và người đàn ông nhà báo với miên man dòng cảm xúc, những suy tư, trăn trở về mối hiểm họa trong xã hội hiện đại mà con người phải gánh chịu. Qua bút pháp độc thoại nội tâm có pha lẫn thể loại ký báo chí, ông khám phá hiện thực cuộc sống và nỗi bất hạnh, nỗi lo sợ của con người trong xã hội hiện đại “Nó là hệ quả của một nhịp sống hối hả phi nhân của thời đại, nguyên nhân chính là sự gian tham và tàn ác của con người” , lập luận và đưa ra những lý do vì sao con người cần phải sống theo tự nhiên, ông đã gởi vào đó một khát vọng sống và yêu mãnh liệt của con người qua nhân vật Gấm và người đàn ông của cô.

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

VỀ QUÊ NGOẠI


Về quê Ngoại là niềm ấp ủ trong tôi từ lâu lắm. Anh chị em tôi được sinh ra và lớn lên ở Hội An - Quảng Nam vì ba tôi làm việc ở đó. Chúng tôi chỉ biết quê nội, quê ngoại qua lời kể của Ba Má và trong tờ khai lý lịch cá nhân là thôn Cát Tường, xã Mỹ Thọ, huyện Phù Mỹ. Thời chiến tranh không dễ dàng đi lại, sau ngày giải phóng, nhà bị mất, kinh tế khó khăn, căn bệnh thần kinh của Má ngày càng nặng hơn, trí nhớ chập chờn, mọi chuyện trong quá khứ và hiện tại đôi lúc lẫn lộn trong tâm trí và lời nói của Má. Rồi một ngày, bỗng dưng Má bỏ nhà đi, tôi nhớ lúc đó là ngày đầu hè năm 1976. Còn Ba, sau thời gian học tập cải tạo, một mình Ông lo cho năm anh chị em chúng tôi tiếp tục ăn học, nỗi buồn cộng với sự  nhọc nhằn  mưu sinh đã làm cho người đàn ông trí thức đã từng “vang bóng một thời” sức khỏe ngày càng xuống dốc nhanh chóng. Cuối cùng Ba cũng bỏ lại anh chị em tôi giữa dòng đời dâu bể sau một cơn bạo bệnh để về với cát bụi mang theo lời hứa là sẽ dẫn chúng tôi về quê cho biết cội nguồn. Tôi biết đó cũng là ước mong của Ba. Sau này lập gia đình, nhân tiện chồng tôi được cơ quan cử về chỉ huy thi công đường giao thông Tân Phụng - Mỹ Thọ, tôi theo anh về quê Nội vì tôi còn có người chị cùng cha khác mẹ và các chú ở đó. 

Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013

MẸ VÀ CON



VIẾT CHO CON GÁI

Một ngày,  trời bỗng dưng thật đẹp … Và sau đó con được sinh ra đời.

Đó là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của Mẹ. Và rồi ngày tháng trôi qua, quay quắt với dòng đời, con đã lớn khôn trong sự bảo bọc của Tía Mẹ. Cho nên trong Mẹ, con vẫn là một đứa trẻ yếu đuối, cần sự chở che ….

Vậy mà … Rồi cũng một ngày, con đã lái xe chở Mẹ đi một vòng Sài Gòn với nhiều túi xách móc trên xe, luồn lách, len lỏi qua những dòng xe, dòng người với khói bụi mịt mù. Có lúc con đã cố vọt lên vỉa hè để đi qua khỏi đám đông để chở Mẹ ra bến xe Miền Đông vì Thành phố đang thi công cống thoát nước … Rồi con lại chở Mẹ vào Siêu thị và chọn mua cho Mẹ chiếc áo, đôi dép - Cho dù mệt mỏi nhưng cũng không quên chở mẹ vào một quán nước nào đó uống tách cà phê vì dó là sở thích của Mẹ. Thỉnh thoảng chuông điện thoại reng, Mẹ nhấc máy lên là tiếng con lảnh lót: “Mẹ, con gởi vào tài khoản Tía 2 triệu đó nha, để đóng tiền học cho anh Hai” hoặc là “Con gởi cho Mẹ 1 triệu để đi chợ đỡ vì tháng này Mẹ chưa có lương mà” thay vì trước đây: ”Mẹ gởi tiền ăn vào cho con nha”. Từ lúc nào … con đã làm những thứ mà Mẹ đã từng làm cho con, và Mẹ đã giật mình nhìn lại -  mình đã già rồi và Trâm đã lớn … …

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2013

HƯ VÀ THỰC




Cây đâm chi ny lc
Hay mùa xuân li v
Lá chuyn màu vàng úa
Hay tin mùa h đi
Cht đêm dài ngày ngn
Có phi đông không em?
Mà tình chưa kp đến
Hay em vi ra đi
Vào thi khc giao tha
Mng em thêm mt tui
Hay là em đánh mt
Mt năm trên cõi trn
Cho dù ngàn con sóng
Có ào t xô nhau
Dù xuân, h, thu,  đông
Bn mùa cây thay lá
Dù tình có vi vã
Hay li trong ta
Dù mưa khóc, nng cười
Ta – mt mùa miên vin
05/3/2013
Trn Kim Đc

Thứ Bảy, 9 tháng 3, 2013

CHIỀU QUÊ


Sáng thức dậy sớm ở một nơi không quen thuộc, nhà có khu vườn nên nghe tiếng lá cây xào xạc phía sau ... cảm  giác rất nhẹ nhàng. Chợt nhớ những ngày bé còn ở quê Nội.

Ngày đó, cứ mỗi sáng T và anh Hai lại được đánh thức dậy bởi tiếng loa phát thanh của xã, cái loa được gắn ngay trên cây xoài của nhà Nội nên nghe to và rõ lắm, nhưng mà mỗi lần nghe tiếng loa phát thanh lại thấy buồn lắm, cảm giác nhớ nhà kinh khủng, ừ! thì một đứa nhỏ tám tuổi không được sống cùng với Tía, với Mẹ, chỉ có hai anh em thui thủi sống với nhau ở một vùng quê ít người nhiều ruộng ... nhưng cái tiếng loa phát thanh buổi sáng không làm người ta buồn đến mức rơi nước mắt bằng tiếng đài phát thanh mà mỗi chiều ông Nội vẫn bật to lên, T nhớ như in là tiếng của cô phát thanh viên giọng bắc đều đều vẫn vang lên vào lúc 6h tối " Đây là đài tiếng nói Việt Nam, phát thanh từ Hà Nội – Thủ đô nước CHXHCNVN ... tèn ten, tèn ten ...”
 

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

GÒ LĂNG CẢM TÁC


Gò Lăng ở  Phú Lạc là quê mẹ của ba anh em nhà Tây Sơn. Nơi đây trước kia đã có những lăng miếu để thờ  phượng nhà Tây Sơn.  Sau khi lật đổ Triều Nguyễn Tây Sơn, trong việc trả thù tàn khốc của Triều Nguyễn Gia Miêu có việc tàn phá những lăng miếu này, công trình đổ nát vun thành “ gò đống”  nên từ đó mới có tên gọi là Gò Lăng.

Năm 1988 Gò Lăng đã được Chính phủ công nhận là di tích lịch sử .

Xưa kia, ở Tây Sơn còn có  một khu Gò Lăng nữa ở Phú Phong, vốn là lăng miếu thờ nữ Đô đốc Bùi thị Xuân, nay đã được qui hoạch thành khu đô thị và dân cư.

Nhân một buổi về quê chồng (Tây sơn) dự đám giỗ, sang Phú Lạc thăm người em họ, được chú em đưa đi xem khu di tích Gò Lăng. Một chiều cuối tháng 3 âm lịch mà cây mai khẳng khiu trong vườn Lăng vẫn còn trổ những bông hoa, khi nắng chiều săp tắt, nghe kể về sự tích Gò Lăng lòng bỗng thấy bâng khuâng …..


Thứ Tư, 3 tháng 10, 2012

DẠO ĐÀN BÊN SÔNG


Dạo Đàn Bên Sông là tập thơ của Văn Công Mỹ, Nhà xuất bản TRẺ ấn hành vào đầu năm 2012. Chàng thi sĩ người Bình Định tuổi Bính Thân nầy hiện làm cái nghề mà chàng tự phong là Phụ Bếp cho Quán Sông Trăng ở Bình Quới - SaiGon. Cái nghề phụ bếp chắc là chuẩn bị nguyên liệu và cũng có thể đích thân làm ra các món ăn cho người đời thưởng thức. Cùng đi với cái nghề phụ bếp nầy mà Văn Công Mỹ đã tự tay nấu nướng dọn cho giới bút mực thưởng thức 72 vần thơ theo Lời giới thiệu của Bùi Chí Vinh ở đầu sách là 72 món (phép) của gã khỉ (Tề Thiên Đại Thánh).

Để biết 72 khúc Dạo Đàn Bên Sông nầy ra sao, các bạn hãy xem bạn mình Bửu Châu - Kim Đức đã đọc qua như thế nào nhé …
(QuangTrung BinhKhe)

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

ĐỌC "BÀN TAY NHỎ DƯỚI MƯA"



Gấm, nhân vật chính trong truyện với số phận bế tắc, đã trải qua hai đời chồng không hạnh phúc, có một cô con gái tên là Liên. Gấm luôn khao khát một tình yêu đích thực, đi tìm một nửa của đời mình. Và đến gần bốn mươi tuổi, Gấm cũng đã tìm được một nửa mình đã mất. Cô đón nhận hạnh phúc với người đàn ông là nhà báo đã có vợ nhưng vợ và con đã chết trước khi gặp Gấm. Tưởng đã gặp một tình yêu đích thực và hạnh phúc bên nhau đến trọn đời, nào ngờ Gấm tiếp tục đón nhận những éo le của số phận đời mình với căn bệnh ung thư “Những tháng ngày hạnh phúc vừa qua rồi sẽ tan biến trong khoảnh khắc”.