Đường về quê thăm mẹ,
Giũa buổi trưa vắng vẻ,
Mưa rơi rơi nhẹ hạt!
Gió bấc từng cơn thổi
làm se lạnh lòng ta.
Lại nghĩ đến mẹ già
Chắc cũng đang lạnh giá !
Xe sắp đến quê nhà
Từ xa nhìn thấy mẹ
Tóc bạc trắng như bông
Ngồi tựa cữa ngóng trông
Đang dõi mắt chờ mong
Đón con xa sắp về!
Thật cảm động biết bao
Đứa con gái ngày nào
Chưa kịp nói lời chào
Đã sà vào lòng mẹ
Với bao lời thổn thức:
Tưởng không còn gặp mẹ!
Nhớ mẹ quá mẹ ơi !
Bao rét buốt tái tê,
Bao nhọc nhằn vất vả,
Bao buồn phiền lo lắng
Đều tan biến đi đâu !
Mẹ vuốt ve mái tóc
Đã ngã màu muối tiêu.
Của con gái mến yêu
Với bao điều nhỏ nhẹ:
Con ơi con của me!
Đã về rồi đó sao?
Giờ mẹ đã phần nào,
Trong dạ bớt nôn nao
Khi nghĩ về con gái.
Trong vòng tay của mẹ
Con vẫn là đứa trẻ
Luôn cần được chở che!
Trong tâm trí của con,
Mẹ luôn là ngọn đuốc
Thắp sáng cả đời con!
08-12-2014
Đặng Thị Chín
Khóa 8
QuangTrung BinhKhe

















