8
giờ sáng thứ Bảy ngày 9/11/2013, tập trung tại Café Melody Bình Thạnh. 10 giờ gọi
điện cho anh Thi còn đang ở bệnh viện : “Kết quả đẹp như mơ, Bác sỹ dặn cứ sống
vậy”. Khỏe re, vui quá. Kéo nhau ra Bình
Quới. Ta đi thôi các bạn ơi !
Bước
vào cổng Hội quán là cây Shala (Ngọc Kỳ Lân) nghiêng mình chào đón quý khách
Tây Sơn, trước mặt là con đường trải dài lát gạch màu đỏ au và hai bên là hoa
Súng Tím, hoa Chuối Đỏ, hoa Xuyến Chi vàng thơ dại trong nắng lung linh. Tôi
hát nhỏ : ”Màu nắng hay là màu mắt em…”
Lần
đầu tiên anh Khải bước vào nơi tưởng niệm cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn, tôi biết
anh xúc động lắm. Vì nơi nào cũng như bắt gặp Trịnh. Từng khóm hoa vàng mấy độ,
bên bức tường loang lổ chiến tranh, cạnh gác chuông vắng lặng, đến thấp thoáng
hồ nước long lanh. Thỉnh thoảng nghe anh Khải nói : ”Còn chỗ này nữa, chưa chụp
hình nè“. Tôi biết anh muốn ghi lại tất cả những hình ảnh từng phiến đá, từng
bước chân còn sót lại của Trịnh nơi này.
















