Bông hồng đỏ hay bông hồng trắng cho Ngày -của-
Mẹ, đối với tôi chỉ là biểu tượng, chẳng ép phê gì. Ký ức về mẹ, dù gần hay xa,
mới là điều nhức nhối. Tuổi càng cao, càng dễ quên chuyện trước mắt, nhưng càng
nhớ chuyện xa xôi. Tuổi đời, tình đời trải miết rồi, nay nhớ về mẹ, thấy mình
còn biết bao điều thiếu sót và ray rứt, cứ giá mà… giá mà….
“…Nào khi đội gạo canh rau
Muốn còn như trước dễ hầu được ru…”
(Nhị thập tứ
hiếu – Lý Văn Phức)
Hai mươi năm trước, ông tổng giám đốc công ty
tôi mất mẹ. Lúc đương quyền, ông đem mẹ vào Sàigòn ở với ông. Khi ông về hưu,
bà đòi về quê ở vùng ngoại ô Hà Nội và mất ở đó. Tôi đến thăm khi ông trở lại
Sàigòn được vài tháng.
- Tuổi già được về quê sống những
năm tháng cuối đời, rồi mất nhẹ nhàng như thế thì còn gì bằng, tôi an ủi.
- Mất
mẹ tớ cảm thấy như thiêu thiếu thế nào ấy…
- Thiếu
cái gì?
- Tớ
muốn trồng dàn bầu hay dàn mướp ở sau nhà cho mát, trồng cây nào khác hay hơn
vì tớ sợ kiến… Tớ vẫn hay hỏi bà những chuyện lặt vặt như thế. Tớ sinh ra ở
quê, nhưng có sống ở quê đâu. Bây giờ bà mất, tớ chẳng biết hỏi ai…