Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn Feb2015. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Feb2015. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

ĐƯỜNG XUÂN


Thầy Huỳnh Kim Bửu ra đi hôm mồng 6 tháng giêng năm Quý Tỵ - 2013. Đã bước vào năm thứ 3, vậy mà cứ thấy như vừa mới đâu đây. Chắc có lẽ vì Thầy vẫn ở bên cạnh của những đứa học trò ngày xưa. Những bài viết của Thầy vẫn như phảng phất bóng hình người Thầy bình dị, mộc mạc tình quê.
(QuangTrung BinhKhe)

  
      Mùa Xuân về khắp đất trời, đâu chẳng là xuân, cho nên người ta có sông xuân, núi xuân (xuân sơn) gió xuân (xuân phong, còn gọi là đông phong) hương xuân, ánh xuân, nụ cười xuân… Có thể nói, những nẻo đường quê ta yêu ta nhớ một đời là một trong những gì của trời đất “nhạy cảm” nhất với mùa Xuân.

            Mùa Xuân mặc chiếc áo màu nắng mới cho những con đường quê. Thi nhân bảo, nắng mới có tiếng reo đấy:

“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội” 
(Lưu Trọng Lư).

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

HÙNG KHÍ TÂY SƠN




Tinh kỳ phất phới xoay nghiêng gió
Vó ngựa dồn vang dội bạt ngàn
Thần tốc trùng quân dâng tráng khí
Oai hùng trang sử chớp hào quang
Đống Đa vun đắp gò thinh thế
Xoài Mút gầm vang khúc khải hoàn
Phạt Bắc chinh Nam lừng chiến tích
Sơn hà mây tạnh điểm trời quang
Lĩnh Thụy
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe



Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2015

CÂU ĐỐI TẾT CỦA CÁC CỤ NGÀY XƯA



Câu đối Tết ở Việt Nam ta chắc chắn là có nguồn gốc từ Trung Hoa rồi. Mà xuất xứ của câu đối Tết Tàu nghe đâu phát tích từ chuyện Thục chúa Mạnh Sưởng vào thời Ngũ Đại (919 - 965) đã viết hai vế đối lên mảnh gỗ đào, mảnh gỗ nguyên dùng để đến Tết treo hai bên cửa làm bùa (đào phù) trừ tà trục quỷ. Từ đó về sau, cứ mỗi Tết đến văn nhân tài tử bên Tàu đua nhau viết đối treo lên, vừa đuổi quỷ, đuổi xấu, vừa thể hiện tâm tình, ý chí của mình.

Câu đối Tết qua đến Việt Nam, với bà Chúa thơ Nôm Hồ Xuân Hương (1772 - 1822), thơ của Bà hình ảnh phồn thực lúc nào cũng ngồn ngộn, nên đào phù, tính phồn thực quyện với nhau thật thú vị trong câu đối mà người ta cho là của Bà :

Tối ba mươi khép cánh càn khôn,
ních chặt lại kẻo ma vương đưa quỷ tới
Sáng mồng một lỏng then tạo hóa,
mở toang ra cho thiếu nữ rước xuân vào.

XUÂN ĐẤT KHÁCH


35 năm đón xuân trên đất khách
35 năm rồi mình xa xứ thật sao ? 
Đêm nằm mơ vẫn nghĩ xuân năm nào
Bên quê mẹ vẫn là xuân hạnh phúc
Khóm vạn thọ trước sân vàng rực rỡ
Cây mai góc hè cũng vội vã trổ bông 
Chậu thược dược cũng khoe màu sắc thắm
Cha hỏi con "con gái có thích không
Công cha trồng bông nào con cũng thích
Con gái Cha mà Cha không biết sao
Sân nhà sau Mẹ đang ngồi gói bánh
Con gái ngồi sà : phụ Mẹ được không
Phụ Mẹ rồi con gái đi lấy chồng ! 
Chợt tỉnh giấc thì ra mình nằm mộng
Sáng ra rồi tuyết phủ trắng như bông
Susan Steven
Đồng Hương Phú Phong - Tây Sơn




Thứ Bảy, 21 tháng 2, 2015

QUANG TRUNG BÌNH KHÊ - CHÀO ĐÓN MỪNG XUÂN


Clip Vinhk8quangtrung


XUÂN XA


Xuân này em có về không?
Vườn xưa mai nở vàng bông rụng đầy
Xa em mẹ ngóng từng ngày
Gió đông se lạnh nắng gầy lối đi…
Mùa Xuân xứ lạ Ca-Li
Tuyết rơi em có bồi hồi nhớ quê?
Bên thềm thông đứng tỉ tê
Chợt nghe tiếng pháo não nề xuân xa…
Gởi em một chút tình nhà
Bánh chưng mẹ gói xanh tà áo bay
Anh ngồi đếm bước xuân đi
Dòng sông ký ức… phẳng lì trong mơ!
Nguyễn Ngọc Thơ
Khóa 8 QuangTrung BinhKhe



Thứ Sáu, 20 tháng 2, 2015

ĐỒ DÊ


Lục Vân Tiên của cụ Đồ Chiểu được sáng tác từ hồi giữa thế kỷ thứ 19. Ở câu 1971 trong truyện thơ nầy, nhân vật Bùi Kiệm háo sắc được cụ Đồ phệt bút qua hình ảnh là một người mang dòng máu Dê :

Còn người Bùi Kiệm máu dê
Ngồi chai bộ mặt như giề thịt trâu

Té ra từ xửa từ xưa con Dê đã là biểu tượng của cái tật ba lăng nhăng. Qua vậy anh nào hay léng phéng, sàm sỡ với mấy nường, lâu nay đã được thiên hạ gán cho ngay cái tên chẳng mỹ miều gì là đồ Dê ! Chẳng hiểu đồ Dê có mối tương quan như thế nào với mấy con số mà thay vì gọi đồ Dê, thiên hạ còn gọi là đồ 35. Có mấy anh bước đến niên kỷ nầy mà buộc phải trả lời khi bị hỏi tuổi, mấy ảnh phải nói trớ ra rằng năm ngoái được 34, sang năm tới mới 36. Thật tội cho mấy con số, mấy con Dê… phải ngượng mặt vì sánh đôi cùng với mấy tay có máu sàm sỡ.

NÓI CÙNG XUÂN


Vừa chia tay tháng mười hai đâu đây,
đông lạnh giá xếp áo choàng mê ngủ
thời gian đến đi thời gian đoàn tụ
cánh én mang tin về báo mộng xuân sang.

Xuân trong em mùa xuân xênh xang,
màu lộc biếc khắp ngả đồng xanh ngát
tan chợ sớm bước chân người ồ ạt
vội vã về cho kịp hội đầu năm…

Xuân trong em một thời tuổi mười lăm
quần áo mới ra đình xem hát hội
nồi bánh tét quây quần bên mẹ thổi
mong chín mau mau để kịp rước ông bà…

Xuân trong em pháo nổ trước hiên nhà,
lũ con Tám thằng Năm xúm giành nhau í ới …
tiếng pháo giòn tan hòa nụ cười phơi phới,
hạnh phúc ngập tràn dâng trong mắt ngây thơ.

Xuân về đây em ngồi nghĩ bâng quơ…
ước thời gian ngược dòng trở lại
như mùi hương lúa thơm tho thì con gái
đừng ra giêng hoa cải trổ cay ngồng.
Reu




Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

CHIỀU ĐẦU NĂM


Đang thả hồn với tập thơ trên tay, chợt nghe Nin la lên:
-  Mẹ ơi, con sắp tẩu hỏa nhập ma rồi. Đi chơi nha mẹ.
-  OK

Tôi thầm nghĩ: học Triết học Mác Lê Nin mà không khùng thì mới lạ.

Tôi chạy xe thật chậm chở con gái lên quận 1 để con xả stress sau những giờ căng thẳng ôn bài.

4 giờ chiều đầu năm hôm nay ngày 1 /1/2015, khác hẳn với 4 giờ chiều ngày cuối năm 31.12.2014 vừa qua.

Sài gòn thưa người, vắng xe... trời vẫn mát dịu. Màu không gian vàng nhạt, gió se lạnh.

NẮNG XUÂN



Nắng xuân vàng trên khắp phố phường
Trên cánh đồng quê lúa chín thơm
Mượt mà màu nắng lung linh quá !
Lúa ngả nghiêng… khoe sắc cười xinh

Trên cây tiếng chim chào chim hót
Rủ về đây… nhảy nhót tỉa mình
Gió đùa… tre trúc rung rinh…
Nắng mơ đêm xuống tự tình núi sông

Sương tan non nước chờ trông
Đón bình minh rạng trời hồng hửng lên
Nắng trên phố… nắng mông mênh
Nắng xua bóng tối… nắng soi lòng người

Nắng dịu dàng…nắng vui tươi
Nắng hôn cây lá…nắng cười xôn xao
Nắng đem thương nhớ ươm vào
Tình hoa đơm trái ngọt ngào sắc xuân…
Xà Thị Ngọc Nhung
Khóa 9 QuangTrung BinhKhe



CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2015




Thứ Tư, 18 tháng 2, 2015

BUỔI CHIỀU CUỐI NĂM NHỚ BẠN


Chiều cuối năm bên ly rượu cạn,
Nhớ bạn bè mỗi đứa đứa một phương…
Chiều Phú Phong đong đầy gió bắc,
Phố co ro… con phố nhỏ trời đông,
Ta nhớ bạn nơi cuối trời hiu hắt,
Tết có về…uống rượu. Ta trông !
...
Chiều cuối năm bên ly rượu cạn,
Nhớ bạn bè mỗi đứa đứa một phương…
Cao văn Tam


Thứ Ba, 17 tháng 2, 2015

CHUYẾN TÀU CUỐI NĂM


Trời chạng vạng tối. Chánh vội vã len vào dòng người đang chen lấn  lên tàu. Chiều cuối năm nơi sân ga Tuy Hoà ồn ào khác cái ngày thường lặng lẽ. Chẳng gì cũng đã 28 tết rồi. Ai nấy đều muốn hoàn tất những công việc dang dở trong năm để vội trở về. Hành khách đủ loại. Những ngày ấy không có sự phân biệt sang hèn như bây giờ. Chỉ có sự phân biệt về uy quyền giữa đám khách và những cánh lái tàu, những nhân viên trực toa.  Thôi thì, thập loại chúng sinh đang dồn nhau trong các toa tàu ken kín người. Đây chỉ là ga xép nhỏ. Ai cũng vội. Nhất là những anh giáo nghèo chờ mãi đến 27 tết mới có lương nên càng vội vã khi quyết định phải về nhà ăn tết. Và nhất là khi nhà ở mãi Sài Gòn. Cậu con trai chưa bao giờ xa nhà lâu thế và xa thế trong cuộc đời chỉ biết đi học và rong chơi hè phố của mình. Thế là Chánh đã quyết định phải đi ngay dù có thể không còn vé vì giấy giới thiệu của trường đã quá trễ không kịp đăng ký trong ngày! Nhất là khi đã tính ván cờ cuối cho chuyến đi này: Chuồn luôn.

Thứ Hai, 16 tháng 2, 2015

XUÂN NHỚ XUÂN


Xuân đã về rồi anh có hay
Rừng cao su thay lá rụng đầy
Em đi trên thảm màu vàng ấy
Chân bước nhẹ nhàng sợ chim bay

Xin gợi hồn thơ ở nơi này
Biết nàng thi sĩ có về đây
Hoàng hôn sao vẫn hôn hoàng mãi
Héo hắt ánh vàng nhuộm sắc mây

Cô gái mơ xuân giấc mộng đầy
Má hồng phơn phớt… mắt mê say !
Dòng kênh lờ lững… soi suối tóc
Kẽo kẹt… hàng tre khẽ ru tình…

Xuân nay trên phố sáng lung linh
Màu sắc khoe xuân… rộn ảnh hình
Rừng xưa hoang vắng… mờ mưa nắng !
Nhớ lắm ! mùa xuân tuổi chúng mình…

Vui xuân…hồng thắm, cúc, đào xinh
Ý gửi tình thơ đọc để bình
Hoa mai , lan , huệ mừng xuân nở
Nắng chở đầy hy vọng ước mơ…

Xà Thị Ngọc Nhung - Xuân 2015
Khóa 9 QuangTrung BinhKhe

*  Chú thích : Cây cao su thay lá vào mùa Xuân

Chủ Nhật, 15 tháng 2, 2015

MÙA XUÂN CỦA MẸ


Mẹ ơi! Hoa Cúc hoa Mai nở rồi
Đời con! Giờ đây đang còn lênh đênh
Đèo cao gió lộng ngày đêm bạt ngàn
Áo trận sờn vai bạc mầu
Nhìn xuân về, lòng buồn mênh mang!
Ngày đi, con hứa xuân sau sẽ về
Mà nay, đã bao xuân rồi trôi qua?
Giờ đây chắc mẹ già tóc bạc nhiều
Sớm chiều vườn rau vườn cà
Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai

Đêm nay núi rừng gió nhẹ sang xuân
Thoáng mùi Mai nở đâu đây
Ru hồn lạc loài chơi vơi!
Khi xưa, nhớ ngày binh lửa chưa sang
Bếp hồng quây quần bên nhau
Nghe mẹ kể chuyện đời xưa?

Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2015

GÃ BƯỞI


            Bưởi hay Bử. Cái ngữ âm chết tiệt vùng trung du đất Bình Định chẳng biết đâu mà lần để ghi lại cho đúng tên người ta gọi gã. Nhưng nghe cái tên Bử thấy chẳng ra khoai ra môn gì cả. Bưởi có họ hàng với cam quít, có mặt có tên, gọi Bưởi xem ra còn có danh có phận. Nói cho cùng, ai lại muốn cái tên của mình chẳng có nghĩa lý gì mà lại xấu hươ xấu hoắc. Lắm người khi được chút danh phận, chẳng phải thường dấu nhẹm đi cái tên cha mẹ đã đặt cho, cải thành những cái tên khua như tiếng dao miết trên đá mài đấy sao. Thực ra trên giấy tờ gã có tên là Lê Trấn Sơn. Đố ai dám bảo là cái tên xấu. Nghiệt nỗi chẳng mấy ai biết được gã có cái tên nầy, lại nữa nó chẳng xứng với một gã chưa có gì gọi là làm nên trò trống với đời. Vậy thì với gã, thôi cứ ghi lại tên của gã là Bưởi vậy.

            Tên là thế, còn tướng tá gã kể ra cũng cao ráo, khỏe khoắn, dáng dấp trông không đến nỗi xấu. Nói thẳng ra thì gã cũng có chút phong độ, đẹp trai. Ấy vậy mà gã lại có cái hành vi quái đản là thích đi quẹt mông đàn bà con gái để ngửi. Mà phải là gái lạ, ít ra nhìn cũng phải mướt con mắt kìa. Bà già cũng phải, gái lớn lên cũng phải, hồi ấy hễ cứ người lạ nào mặc quần lĩnh Mỹ A láng bóng dạo chợ Phú Phong, trước sau gì cái mông nổi gân qua làn vải ấy đố mà tránh được bàn tay của gã.

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

DỤC ẨM TỲ BÀ ... MẶC KỆ THÔI


Tôi khoái rượu vang, dù không phải là dân sành điệu, tinh tế giống nho, sóng sánh hít hà, vang trắng hải sản, vang đỏ thịt bò,… Nhưng uống rượu luôn luôn chịu thử thách của cái gọi là “áp lực nội bộ”. Rượu vang đã xử đẹp những càm ràm phản khoa học này, khi nhiều nghiên cứu khoa học cho thấy rằng, chất resveratrol trong rượu vang có thể giúp ngăn ngừa các bệnh tim mạch, béo phì, ung thư, tiểu đường, và alzheimer.

Thần tửu bồ đào resveratrol?

Rượu vang đỏ là rượu bồ đào, một loại mỹ tửu thưở xưa, nhưng tính thần tửu của rượu vang mới chỉ được khám phá ra đây thôi, vàđược giải thích là do chất resveratrol, một trong những chất chống oxid hóa (antioxidant) nhóm polyphenols có nhiều trong vỏ và cuống trái nho.

Thứ Năm, 12 tháng 2, 2015

CẢM ĐỀ "VỠ MÀU KÝ ỨC"


“Màu ký ức”
          vỡ òa trong tĩnh lặng
“Sóng biệt ly”
          chao chát nẻo “Về nguồn”
“Mây trắng” …
          còn bay “Ảo Ảnh” viễn phương
“Hầm Hô”
          gọi đêm ngày niềm thương nhớ
“Mộng cô miên”
          lắc lay “Hồn viễn xứ”
*   *   *
Về đi em !
          sắp bóng ngã chiều tà
Chị giờ đây
          ôm nỗi xót xa
Bỏ cố lý
          nương thân đất khách …
*   *   *
Lũ chúng ta
          “Cùng một lứa bên trời lận đận” (*)
Thân thiên di
          ấm lạnh nẻo phong trần
Tháng năm dài
          ôm nuối tiếc bâng khuâng
Đất Tổ Quê Cha
          đêm ngày tưởng niệm
Đọc thơ em
          bằng tấm lòng đồng điệu
Về những dòng
          thương nhớ đấng từ thân
Còn Mẹ cha
          là hạnh phúc vô ngần
Là báu vật
          phần em - Trời ban tặng
Chia sẻ cùng em
          đôi vần cảm nhận
Nỗi vui buồn
          Duyên nghiệp trót đa mang
Ninh Giang Thu Cúc
Ninh Xuân Thư Trang 25.01.2015
(Tặng Nguyễn Ngọc Thơ)

(*) Thơ Bạch Cư Dị - Đồng thị thiên nhai luân lạc nhân