Thầy Huỳnh
Kim Bửu ra đi hôm mồng 6 tháng giêng năm Quý Tỵ - 2013. Đã bước vào năm thứ 3,
vậy mà cứ thấy như vừa mới đâu đây. Chắc có lẽ vì Thầy vẫn ở bên cạnh của những
đứa học trò ngày xưa. Những bài viết của Thầy vẫn như phảng phất bóng hình người
Thầy bình dị, mộc mạc tình quê.
(QuangTrung BinhKhe)
Mùa Xuân về khắp đất trời, đâu chẳng là xuân, cho nên người ta có
sông xuân, núi xuân (xuân sơn) gió xuân (xuân phong, còn gọi là đông phong)
hương xuân, ánh xuân, nụ cười xuân… Có thể nói, những nẻo đường quê ta yêu ta
nhớ một đời là một trong những gì của trời đất “nhạy cảm” nhất với mùa Xuân.
Mùa Xuân mặc chiếc áo màu nắng mới cho những con đường quê.
Thi nhân bảo, nắng mới có tiếng reo đấy:
“Mỗi lần nắng mới reo ngoài nội”
(Lưu Trọng Lư).