Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mar2014. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mar2014. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 3, 2014

ĐÊM TÀN


Trăng kéo dài bóng lựu
Gió vuốt nhẹ chấn song
Tiếng gà xa đồng vọng
Từng sợi sương rụng dần

Cung nhạc đêm âm thầm
Sau hè con dế vọng
Trước dậu chuột sành kêu
Trăng gieo bạc xuống đều

Sân nhà, ai đơn bóng
Mắt sáng cùng ánh sao
Ngắm biển đêm dạt dào
Bỗng sao mai xuất hiện

Ông ngựa vàng dậy muộn
Vén nhẹ bức màng sương
Lấp lánh ánh kim cương
Hóa trang muôn cỏ nội

Vừng đông xua bóng tối
Ánh sáng chiếu nơi nơi
Mênh mông cả đất trời
Cảnh đời vui sống lại

Trên cành chim ân ái
Dưới nước cá đua bơi
Ôi! yêu quá cuộc đời
Một sớm mai thức dậy…
Hoàng Thanh Phương
Khóa 5 QuangTrung BinhKhe


Thứ Sáu, 28 tháng 3, 2014

MỘT TRƯỜNG HỢP


Ông Nguyễn đang nằm trong buồng nghe tiếng đẩy cửa biết là thằng Hùng đã trở về. Một lát sau, ông lại nghe giọng vợ hét to lên: “Quần áo của mày gần khô rồi, tao phơi chỗ mát, có chỗ phơi mấy bộ của bố, của em mày, làm gì mà dồn đống thế kia?”.
-Bà phơi thế làm sao chúng khô được? – Giọng Hùng vang lên.
-Em nó cần chiều đi học, mày đi đâu mà vội?
-Đi chơi – Hùng đáp gọn.
-Mày đi chơi, tụ họp, quấy phá, mà cũng gấp à ? Lớn đến từng ấy tuổi, ở ngoài đường nhiều hơn ở nhà chẳng làm được một công chuyện gì có lợi cho gia đình, lại còn vô lễ ngổ ngáo; mày không biết xấu hổ sao?
-Không.
Ông Nguyễn vẫn nằm im, không lên tiếng. Ông nhớ đến mấy lần đã răn dạy, can ngăn nó, nhưng rốt cục bao giờ cũng là một trận xô xát, đổ vỡ, không đem lại một chút kết quả nào. Lần Hùng cãi nhau với chị vì nó đã lấy mất chiếc đồng hồ đeo tay hiệu Seiko của em mà chị nó đã mua cho như một phần thưởng, một kỷ niệm; ông đã lên tiếng. Sau đó là nó vác ghế đập vào chị, phải đi nằm viện; xô ngã chiếc bàn về phía ông, làm bể bộ tách trà của Nhật. Suốt mấy hôm sau nó đi bặt, cũng không đến viện thăm chị lấy một lần.

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

RU GIẤC XUÂN VÀNG


Cánh chim én nhỏ đơn côi,
Vẽ màu xuân ý lên trời mùa xuân.

Mướt xanh vạt cỏ bên đường,
Bông hoa trắng điểm, buông hương gió chiều ...

Cội mai già đứng cô liêu,
Chen trong lộc biếc bao nhiêu hoa vàng ...

Bên đời, nghiêng bóng thời gian,
Ai người ru giấc mơ màng đầu năm ...
Mai Quang Oanh


Thứ Tư, 26 tháng 3, 2014

CUỘC HÁT THƠ Ở SƠN PHONG CÁC


Nguyễn Cửu Kế người làng Lâm Thượng, đỗ cử nhân vào năm Tự Đức thứ bảy, 1854. Ngồi ghế tri phủ Thiên Sơn đâu hơn tháng, ông lấy cớ phải phụng dưỡng cha già, xin cáo quan, lui về quê, cất trại ở chân núi Voi Nằm, nuôi ngựa, viết sách. Khi đã có bè bạn lui tới bàn luận văn chương, ông đặt tên cho trại nuôi ngựa của mình là Sơn Phong Các. Lưu Thị Miễn, một ca kỹ tài danh ở đất kinh sư, Huế, đọc trước tác của Kế, đem lòng yêu, đã tìm đến Sơn Phong Các. Ngay đêm đầu tiên đến Sơn Phong Các, Miễn đã hát thơ của Kế cho Kế và đám bạn bè của Kế nghe.

Cuộc Hát Thơ Ở Sơn Phong Các là bài ký Kế ghi lại buổi hát ca trù ấy.

Thứ Ba, 25 tháng 3, 2014

SẮC XUÂN KÝ ỨC




Nhà tôi đó! Chỉ còn trong giấc mộng
Thuở Sông Xoài sương lấp kín hoa mai (*)
Vườn tôi ở hương cà phê thơm ngát
Nở trắng đồi, sân rợp bóng điều tươi…

Rồi một hôm đất nhà thành quy hoạch
Tôi trả cho đời khoảng lặng  giữa cuộc chơi
Tình lối xóm cũng tan theo giá đất
Hồn cỏ cây ai đếm được bao giờ ?

Tôi ra đi mà lòng còn lưu luyến
Biết nói gì? Xin từ tạ chia phôi!
Nhìn nắng rớt ngập ngừng trên lối sỏi
Sông Xoài ơi! Thương lắm gió chơi vơi…

Hồn tôi đó! Đọng buồn lên phố thị
Người nông dân xa đất sẽ về đâu?
Sao nhớ quá sắc màu hoa đồng nội
Để khuya về mắt vuốt ánh trăng thâu…

Bỗng chiều nay xuân về thăm lối cũ
Hai bên đường áo trắng ngập tung bay
Thấy vườn xưa xanh mái trường ngói đỏ
Chợt ấm lòng tôi ngắm mảnh hồn trôi…
 Nguyễn Ngọc Thơ

 (*)  Xã Sông Xoài, huyện Tân Thành, Tỉnh BRVT


Thứ Hai, 24 tháng 3, 2014

NGUYỄN ĐÌNH THƯ - NHÀ THƠ ĐƯỢC GIỚI THIỆU SAU CÙNG TRONG THI NHÂN VN


Dù có ý kiến khác nhau (như Nguyễn Vỹ viết trong Văn Thi Sĩ Tiền Chiến, NXB Văn học, Hà Nội, 2007) nhưng Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh xuất bản năm 1942 là cuốn sách giới thiệu, khảo cứu, phê bình thơ được đánh giá cao và được yêu mến nhất trong số những công trình giới thiệu thơ. Nguyễn Đình Thư là thi sĩ cuối cùng được giới thiệu trong tập sách. Nói đúng ra là sau đó còn 2 người nữa là T.T.KH và Trần Huyền Trân nhưng 2 tác giả này Hoài Thanh chỉ giới thiệu và dẫn thơ, không trích trọn bài thơ nào. Nguyễn Đình Thư xếp thứ 46, được trích 5 bài trong khi những nhà thơ có tên tuổi khác như Nguyễn Nhược Pháp được trích 2 bài, Yến Lan 2 bài, Đoàn Phú Tứ 1 bài v.v…

Nguyễn Đình Thư sinh năm 1917 ở huyện Quảng Điền, Thừa Thiên; chưa rõ năm mất. Có tư liệu nói rằng ông tham gia kháng chiến chống Pháp và mất trong kháng chiến. Ông có bằng Thành chung, khi làm thơ thời 30 - 45 đang là thư ký Kho bạc ở Huế .

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

PHÚT NGHẸT THỞ ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH OLYMPIA


Chủ nhật tuần vừa rồi, ngày 16.03.2014, Trần Thị Thúy Huyền, một học sinh lớp 12 Trường THPT Quang Trung, Tây Sơn, Bình Định đã tham dự game show Đường Lên Đỉnh Olympia Tuần 3, Tháng 2, Quý 3. Cô bé người Thị Trấn Phú Phong nầy đã dành chiến thắng vào phút cuối ở câu hỏi phụ thứ 2, phút nghẹt thở đường đi lên đỉnh Olympia.
QuangTrung BinhKhe



Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

TIN BUỒN


NHẬN ĐƯỢC TIN BUỒN

Bạn  PHAN THỊ THU
Cựu HS Khóa 4 Trung Học Quang Trung Bình Khê
Sinh năm Bính Thân - 1956
Vừa tạ thế lúc 6h15’ hôm nay, ngày 22.03.2014
(Nhằm ngày 22 tháng 02 năm Giáp Ngọ)
Hưởng linh 59 tui
LỄ TANG
Nhập liệm :  16h00, ngày 22.03.2014
Lễ viếng    :  17h00, ngày 22.03.2014
Di quan     :  14h00, ngày 23.03.2014
An táng     :  14h30, ngày 23.03.2014
(Nhằm ngày 23 tháng 02 năm Giáp Ngọ)
Tại Nghĩa trang Xuân Hòa, Xã Tây Xuân, Huyện Tây Sơn, Tỉnh Bình Định
Anh em Cu hc sinh Trung Học Quang Trung Bình Khê
Chân thành chia bun với bạn LÊ TẤN cùng gia quyến.
Nguyn cu hương linh bạn PHAN THỊ THU được yên vui nơi cõi an lành.



PHÚ PHONG MỒNG 4 TẾT


Lại phải về quê. Hơn nửa tháng trời ở quê nhưng ru rú trong bệnh viện và trong nhà hơn là đi rông như mọi khi. Ở nhà, mọi thông tin giống như những áng mây giữa trời. Ngẫm mà buồn cười với vỡ kịch ở Crimea, với trò cút bắt của vụ máy bay MH370 mất tích… Mọi thứ chẳng đọng chút mảy may cảm xúc. Về Saigon, lục tìm lại Phú Phong Mồng 4 Tết đọc mà thấy ngập tràn hương quê. Hương vị mùa xuân vẫn còn phưởng phất đâu đó bóng dáng những yêu thương…
Phan Trường Nghị


PHÚ PHONG MỒNG 4 TẾT 
Võ Mỹ Cát


Chiến tranh phải ra đi. Thời bình cũng phải ra đi. Quê hương sao hẹp quá. Không phải đất hẹp vì Bình Định là tỉnh lớn, nó hẹp vì một thời nông nổi của những tư duy vụn vặt ấu trĩ. Rong ruổi khắp trời Nam xuôi ngược, mãi lo toan với với miếng cơm manh áo của cuộc sống đời người, gần đúng 37 năm mới trở lại nhìn thấy một đoạn sông Côn với dòng chảy hiền hòa, những đụn cát giữa dòng chảy qua đất Phú Phong. Cũng đã ghé vài lần nhưng cũng chưa có điều kiện để có phút giây nhìn lại dòng sông bạc lấp lánh ánh nắng.

Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

ĐÃ TRÓT


Quê người năm tháng lặng dừng chân
Xuân dỗi hờn thơ chuốt ngại ngần
Nửa chữ nửa câu đà gắn bó
Bên tình bên cảnh trĩu phân vân
Mặn mà má thắm đào khoe ý
Tan tác lòng son pháo điểm vần
Nợ bút nợ nghiên đời đã trót
Kiếp tằm nhả kén héo gầy thân
Lĩnh Thụy
Cựu HSQuangTrung BinhKhe
Khóa Lớp 1967 - 1973


Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

NHỮNG GIỌT MỰC


Đêm hơi lạnh. Ánh trăng lọt qua cửa sổ, soi sáng một chút mặt ông Bàn. Bình mực thủy tinh đổ nghiêng, mang trên mình mảnh trăng nhỏ xíu, lấp lánh, xa vời.
Dòng mực xanh chảy lan trên mặt ông Bàn đã khô. Đáy bình còn một gợn đen đậm nhỏ. Đó là ba giọt mực cuối cùng.
Ông Bàn giận lắm. Chưa bao giờ ông giận đến thế. Chú Ngăn kéo sợ ông sẽ quẳng tất cả các vật trên thân thể ông xuống, kể luôn chú. Chú gắng thu xếp các vật trong lòng mình, cho chúng nằm thứ tự gọn gàng. Ở đậu trong bụng ông Bàn, chú Ngăn kéo luôn tế nhị, giữ gìn.
Nhưng lần này, lỗi không ở chú Ngăn kéo.
Ông Bàn to tiếng:
- Ông Cung, cụ Sách nghĩ coi: tôi làm sao chịu nổi. Trong phòng này tôi là món đồ xui xẻo, cực khổ nhất.. Vật gì cũng có thể nhảy lên mặt tôi được. Ban ngày tôi còn phải cõng cả ánh nắng, ban đêm cõng ánh trăng, toàn những món đồ do chị Cửa sổ mang về.

Thứ Tư, 19 tháng 3, 2014

TÊN TRƯỜNG TRÊN BẢNG DANH DỰ NIÊN KHÓA 1969 - 1970



Lang thang tìm những kỷ vật ngày xưa liên quan ngôi trường cũ. May sao lại gặp được hiện vật có dính dáng với tên trường được sử dụng qua từng niên khóa.
QuangTrung BinhKhe


Thứ Ba, 18 tháng 3, 2014

EM DẮT ANH RA CHỢ ĐỜI


Em dắt anh đi ra chợ đời
Bảo rằng mua nắng, nắng đang phơi
Đem về sưởi ấm đêm lạnh lẽo
Cất hộ cho em lúc ngặt nghèo
Em bảo anh đi ra chợ đời
Mua hộ dùm em cái thảnh thơi
Sao anh lượm lặt nỗi oan trái
Kiếp người cố nhẫn để xả hơi
Em nhắc anh đi ra chợ đời
Bán hộ dùm em cái hổ ngươi
Mua cho trái hạnh em cất giữ
Mai sau con cháu ráng thành người.
Diệp Kim Chi
Cựu Hs QuangTrung BinhKhe
Khóa lớp 1973 - 1980


Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

CHU TRẦM NGUYÊN MINH - LỜI CUỐI TIỄN ANH


Anh Tâm,

Vậy là anh đã lỗi hẹn cùng bè bạn, thanh thản ra đi theo lồng lộng mây ngàn.

Em thì kịp đúng hẹn cùng anh, hoàn tất ước mơ cuối của anh trong những ngày không còn làm việc cùng máy tính. Em đã đọc cho anh nghe giòng thơ chinh chiến với tất cả sự kìm nén nỗi lòng. May mà anh vẫn vui để nghe trong đêm 17-02 đó, đêm cuối cùng tỉnh táo nhất của anh.

Tám năm chống chọi cùng cơn bạo bệnh thật chẳng dễ gì, nhưng với anh chắc chẳng là gì so cuộc đời anh đã trải. Em đã nhiều lần ngậm ngùi khi mở lại bài viết của anh trải cuộc đời mình kể từ lúc anh trao bài gởi gắm cho em vào tháng tư năm ngoái.

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

CÂU CÁ TRÊN BĂNG


Các bạn chắc còn nhớ Hàn Quốc ngày xưa được gọi là Nam Hàn, hoặc đơn giản là Đại Hàn, vì ở nơi xứ lạnh khủng khiếp mà ! Ấy vậy mà dân Kim Chi nhà ta hằng năm có trò chơi xứ lạnh hấp dẫn là tổ chức thi Câu Cá trên băng. Cá bắt lên từ dòng sông còn tươi nguyên có thể ăn sống ngay hoặc có thể nấu tại chỗ để thưởng thức.

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

THĂM BẠN


Bảy giờ sáng nay Bạn gọi điện : ”Tao được nghỉ dạy định xuống thăm mày mà trời mưa và thấy người muốn bịnh nữa nên không dám đi . Buồn quá …”.

Trời đang ủ rũ, rã rích ,…Bạn đang bịnh và buồn .
Sài gòn mưa ư ? Bạn đang cần một ai đó (?)
Sài gòn bão ư ? Bạn lại càng cần hơn ...
Nên tôi đi mà không kịp báo cho Bạn biết .

Ra khỏi nhà là 8g30’ tôi đi đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa ra Điện Biên Phủ, đường lớn và thẳng tôi tự tin hơn đi những con đường nhỏ ngoằn ngoèo. Nhà Bạn ở đường số 20, phường Thạnh Mỹ Lợi, Quận 2. Tôi đã đến 4-5 lần (nhưng nhớ đường vào nhà Bạn là tôi chết liền). Qua khỏi cầu đến đường Nguyễn Thị Định sẽ có chợ chiều NTĐ, tôi đã hỏi và đã đi lại 3 lượt từ Đại lộ đến chợ chiều (đoạn đường này khoảng 4 km), lý do : người ta chỉ đến ngã tư rẽ phải thì muôn đời tôi rẽ trái. Rồi tôi cũng tìm được đường 20 nhưng có đến 3 ngõ vào.

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

LẶNG CHIỀU


Chiều tiếc nuối, chiều về nghe hấp hối
Kiếm tìm đâu ... gió vãng, nắng thưa rồi !
Nghe mưa rớt mấy hạt buồn giăng nhẹ
Giữa chừng xuân sao để lạc anh tôi..

Ngày tắt nắng, bầy chim chiều dáo dác
Bay về đâu xa lắc phía cuối trời
Cho tôi gởi chút buồn trong điệu hát
Nhắn anh rằng sao chửa thấy tăm hơi

Hoàng hôn trải áng mây chiều thưa thớt
Rót ưu tư vào thăm thẳm đêm dài
Phiến sầu loang - trở mình oằn từng đợt
Giữa nơi này tôi khóc với cỏ cây...

2008
Rêu


Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

ĐỂ TANG CHO SÁCH


Bà tôi thường than thở, hết một nửa cơ nghiệp của nhà này đã tan tành theo sách. Một nửa cơ nghiệp nói cho to, cho xứng với nỗi đau tiếc của của bà, chứ thực ra chỉ vài trăm cuốn sách của ông tôi thôi. Có điều, đó không phải là những quyển sách bèo nhèo giấy rơm thô kệch, đang tràn ngập trong các hiệu sách, trong trường học và trong thư viện. Chưa nói tới nội dung, chỉ mới lật qua vài trang mờ nhoẹt vàng đục với những con chữ ốm o đói khát như những người bị sốt rét rừng là đã thấy chán lắm rồi.

Sách của ông tôi, bạn chỉ ngắm không thôi cũng đã thấy thích. Những cuốn tự điển của Pháp, của Việt, thư pháp của Trung Hoa, những sách thuốc, sách khoa học, những bộ tiểu thuyết của các nhà văn danh tiếng, những sách học làm người, những sách triết…đứng sát bên nhau phơi cái gáy mạ vàng như cả một đội ngự lâm quân thông thái và oai vệ. Trang nghiêm nhưng không lạnh lẽo, bọn họ là thầy là bạn của ông tôi. Và vì vậy, bạn cũng như tôi chỉ được phép đứng nhìn mà thôi.

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

LẠC LỐI TÌM


Bóng trăng lạc
giữa phố phường
ta đi tìm mãi
thiên đường ở đâu!
Thiên đường
dưới đáy vực sâu
hay trên đỉnh núi
bạc đầu nắng mưa?!
Bóng trăng lạc
giữa ban trưa
ta đi tìm lại
ngày xưa đâu rồi!
Ngày xưa
tuốt tận xa xôi
Vút ngoài khơi động
lưng đồi bão lay!
Bóng trăng lạc
mất trong mây
Còn ta lạc
giữa vòng vây
cuộc đời!!
Đỗ Kinh Thi