Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn HongTran. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HongTran. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

DAKDOA ĐẤT LẠ MÙA CAU


Nó đến Dakdoa lần đầu tiên vào tháng 12/1978 để chuẩn bị cho một chuyến đi xa. Chuyến đi đó đã lấy mất cả một thời tuổi xuân của nó. Nơi nó đến là một mảnh đất xa xôi, với đầy dẫy sự mất mát đau thương. Những mùa khô nắng đến cháy người, nước phải nhúm từng giọt. Những mùa mưa luồn rừng dưới những cơn mưa dầm và những cơn sốt rét rừng như cơm bữa.

Từ Đức Cơ đi ngược đường 19 để đến phố núi Pleiku. Buổi sáng sớm tinh mơ bầu trời như một dát vàng rực do những bạt ngàn của hoa Cúc dại mà có lẽ không đâu nhiều như xứ này. Con đường hôm nay đi chính là con đường đã đưa nó từ quê hương Bình Định đến với Tây Nguyên cách đây vừa hơn một tháng.

Pleiku mờ sáng, những quán cà phê đã mở cửa. Nó và mấy anh em cùng đơn vị ghé vào làm ly cà phê giữa tiết trời Tây Nguyên se se lạnh… Cô chủ quán dù đã lớn tuổi nhưng vẫn còn nét xuân sắc hỏi “Các anh ở biên giới Đức Cơ về hả ?” và buông ra một tiếng thở dài.. Chiến tranh ghê quá !

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

CỦ TỪ VÀ TUỔI ẤU THƠ



Tôi sinh ra ở quê nội là vùng biển nên chuyện khoai củ không lấy gì làm rành lắm… Khi còn nhỏ, thỉnh thoảng ngày giỗ chạp bên nhà ngoại, mẹ tôi thường dẫn tôi về nên chỉ biết một ít loại củ. Củ lang, củ mì, củ mặc, củ mỡ và củ từ.

Quê ngoại tôi gần như là cái rẻo đất còn lại của xã Mỹ Cát. Hội Thuận nằm giữa xã Mỹ Tài và Mỹ Chánh. Do bám theo trục đường từ chợ An Lương lên ngả ba Nhà Đá Mỹ Hiệp nên thôn Hội Thuận rất nhỏ. Bề ngang chỗ rộng nhất chỉ chừng 100m. Ruộng lúa có rất ít, cơ bản là đất soi, đất núi dưới chân núi. Dọc theo chân núi người dân quê ngoại tôi trồng đủ thứ tùy theo mùa : củ nghệ, củ mì, củ kiệu, mía và nhiều thứ khác nữa.

Có hai thứ mà tôi không thể quên ở ngoại : Bột mì nhứt và củ từ.

Thứ Tư, 23 tháng 4, 2014

HOA PHƯỢNG ƠI


“Tôi lặng người đi khi nhìn thấy các tựa sách, những trang sách ố vàng làm mắt tôi cay sè … Gần 40 năm, hơn nửa đời người, với ngần ấy thời gian và bao nhiêu điều xảy ra… Thú thật tôi không biết nghĩ gì, nói gì nữa ...và có khi cũng không cần nói gì nữa.”

Đây được coi như một lời cảm nghĩ cho một bài viết về một thời tuổi trẻ. Thời Hoa Niên. Bốn mươi năm của đời người. Cảm xúc hãy còn tinh khôi lắm.

" Phượng".

Hoa phượng là hoa của tuổi học trò. Phượng nở ve kêu là dấu hiệu của hè về. Tùy theo độ tuổi mà mỗi người có cảm nhận về mùa phượng nở khác nhau. Quy Nhơn không phải là thành phố có nhiều hoa phượng. Thời học sinh phổ thông trước năm 1975 chỉ có đường Trần Phú (Cường Để cũ ) đường Lê Hồng Phong (Võ Tánh) hè về thỉnh thoảng nhìn thấy hoa phượng đỏ rực. Dọc đường Trần Hưng Đạo (Gia Long) từ nhà thờ chính tòa Quy Nhơn xuống hải cảng cũng có nhiều cây phượng trong khuôn viên của bệnh viện Thánh Gia hay sân trường của Tiểu Chủng Viện Quy Nhơn.

Thứ Bảy, 22 tháng 3, 2014

PHÚ PHONG MỒNG 4 TẾT


Lại phải về quê. Hơn nửa tháng trời ở quê nhưng ru rú trong bệnh viện và trong nhà hơn là đi rông như mọi khi. Ở nhà, mọi thông tin giống như những áng mây giữa trời. Ngẫm mà buồn cười với vỡ kịch ở Crimea, với trò cút bắt của vụ máy bay MH370 mất tích… Mọi thứ chẳng đọng chút mảy may cảm xúc. Về Saigon, lục tìm lại Phú Phong Mồng 4 Tết đọc mà thấy ngập tràn hương quê. Hương vị mùa xuân vẫn còn phưởng phất đâu đó bóng dáng những yêu thương…
Phan Trường Nghị


PHÚ PHONG MỒNG 4 TẾT 
Võ Mỹ Cát


Chiến tranh phải ra đi. Thời bình cũng phải ra đi. Quê hương sao hẹp quá. Không phải đất hẹp vì Bình Định là tỉnh lớn, nó hẹp vì một thời nông nổi của những tư duy vụn vặt ấu trĩ. Rong ruổi khắp trời Nam xuôi ngược, mãi lo toan với với miếng cơm manh áo của cuộc sống đời người, gần đúng 37 năm mới trở lại nhìn thấy một đoạn sông Côn với dòng chảy hiền hòa, những đụn cát giữa dòng chảy qua đất Phú Phong. Cũng đã ghé vài lần nhưng cũng chưa có điều kiện để có phút giây nhìn lại dòng sông bạc lấp lánh ánh nắng.

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

CHIỀU PHÚ PHONG


Tôi trở lại Phú Phong huyện Tây Sơn để thăm gia đình một người bạn. Đây là một cơ hội vì cũng đã quá lâu tôi chưa có dịp để ghé lại Bình Khê - Tây Sơn - Phú Phong. Mồng 4 Tết vừa rồi chỉ ghé thăm nhà nhạc gia anh Khôi chứ không có đi nhiều. So với các phố huyện thì Phú Phong có lẽ là một trong những thị trấn phát triển khá nhanh về bề rộng và bề sâu. Nghe đâu Bệnh viện Phú Phong được nằm ở top đầu về y tế tuyến huyện của cả nước (!?)

Một ngày gió Nam thổi rất mạnh. Chạy xe máy từ Quy Nhơn, tôi cố lắm cũng chỉ chạy đến ngả tư Tuy Phước. Thấy đi xe máy không tiện, tôi vội vàng gửi xe ở đây và đón xe bus tiếp tục đi Phú Phong. Từ Quy Nhơn lên Phú Phong chỉ hơn 40km.

Phú Phong của Bình Khê hay Tây Sơn tôi không lạ. Nhưng ngần ấy thời gian đã xóa nhòa nhiều ký ức về một miền đất. Trở lại không có nghĩa là mới, là xa lạ nhưng quá ngỡ ngàng trước những gì xảy ra nơi đây.

Trên xe tôi hỏi anh phụ xe liên tục để cho tôi xuống cầu Đồng Sim. Những năm 1975, 1976, 1977, tôi cũng thường đứng ở đây để đón xe từ Gia Lai về Quy Nhơn. Những giỏ cá đầy ắp cá chép, cá tràu của dòng sông Côn. Thỉnh thoảng là bao củ mì ngâm khô hay những gì là “đặc sản” của Phú Phong ngày ấy. Những củ mì còn nguyên hình dạng, không biết làm cách nào mà bà con phơi khô cả củ, treo trước hàng hiên nhà cả dây. Khi ăn thì bỏ vào nồi hấp. Nó vừa dẻo vừa “có mùi” rất đặc biệt. Một thời để nhớ về những tháng ngày khó khăn, những tháng năm đầu tiên hòa bình.

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

CÁ LÚI VỀ QUÊ MẸ

Cá Hồi châu Mỹ vượt thác về quê mẹ

Mồng 5 tháng Chạp.
Theo truyền thống của nhiều dòng họ bà con xứ Nẫu làm ăn ở miền Nam là ngày dy mả. Ngày này, bà con rất thích gà và cá để làm giỗ. Ông Năm Cát Tài nhờ vung giùm mấy chài để có cá bán phiên chợ sáng nay. Rất ngẫu nhiên được một con cá Lúi bằng 4 ngón tay cân lên được hơn một lạng. Con cá này chắc phải hơn 2 tuổi mới to cỡ đó. Ghé lại bụi nghệ ở góc vườn moi lấy một củ và coi như trưa nay lại món cá lúi kho nghệ.

Hai chú cháu ngồi nhâm nhi ly cà phê, con cá nhảy đạch đạch trong cái túi nilon treo ở chiếc xe máy làm hai người lại nhớ về những kỷ niệm xưa.

Một cách tình cờ Chú kể lại ngày xưa trên đường từ Cát Tài gánh muối đi đổi lúa lên vùng Vĩnh Thạnh, lên tận Đồng Găng qua vùng Cát Sơn - Phù Cát. Chú kể cá Lúi sông Côn chạy ngời ngời sát mé nước gần bờ, cả đoàn xoắn quần lội và dùng tay tạt nước lên bờ. Thế mà được cả nồi lúi kho nghệ và thêm mấy lá gừng non cho thơm nồi cá. Chú kể say sưa những địa danh Chú đi qua và rất đắc chí khi hỏi câu này “Mầy biết cá Lúi sông Côn có gì khác với ở mình không ?”. Quê ông ở Cát Tài giáp với Mỹ Cát quê ngoại tôi trên phần đất của thôn Hội Thuận. Chắc ông nghĩ rằng tôi là dân vùng biển khó mà biết được những gì bí mật của giống cá này.

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

ĐI TÌM CÂU HÁT LÝ THƯƠNG NHAU


Tang thương quá Bình Định ơi !

Tây Sơn, An Nhơn, Tuy Phước hạ lưu của sông Côn và Hà Thanh một màu trắng của biển nước. Thấp thoáng là những cái nóc nhà trơ trọi giữa dòng nước cuồn cuộn chảy xiết. Giữa cảnh ngổn ngang của mất mát và đau thương lại nhớ đến bài hát “ Đi Tìm Câu Hát Lý Thương Nhau” của người con đất Tây Sơn : Nhạc sĩ Vĩnh An.

Mảnh đất Tây Sơn, An Nhơn dọc đôi bờ sông Côn đẹp thế, hữu tình như thế chỉ qua mấy tiếng đồng hồ đã thành nơi tan hoang. Đâu còn gì như Vĩnh An đã viết:

Anh ra vườn đào em đã sang đồng mía.
Anh lên rừng quế em lại đến nương dâu.
Anh đi tìm em... Em ở nơi nào?

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

TỰ SỰ VỚI CON


Năm đầu tiên các con trở về quê hương nhập học, cha mãi nghe điệp khúc “Món ăn ngoài quê không hợp với con!”. Lòng cha không khỏi xốn xang bồi hồi. Một nửa vì lòng thương con, sợ ăn uống không hợp khẩu vị sẽ sinh ra nhiều chuyện. Một nửa còn lại là nỗi nhớ về quê cha đất tổ với những món ăn bình dị, đã đi vào từng đường da thớ thịt. Mảnh đất đã nuôi cha khôn lớn thành người, chẳng lẽ không tạo cho các con một tình cảm về nguồn cội.

Từ nơi đó, đã có nhiều người thành danh. Có người là Tiến sĩ hàm Thứ trưởng. Có người đang là Viện trưởng kinh tế của một thành phố năng động nhất nước.

Năm nay khi nghỉ hè trở lại miền Nam, các con đã lặn lội về quê nhờ người trong làng làm những thẩu mắm ruốc chà rinh thật ngon để mang vào ăn. Nhìn những thùng giấy carton, cha cứ tưởng các con mang thứ gì có vẻ sang trọng lắm. Nhưng khi mở ra thì chỉ có những thẩu mắm ruốc chà rinh và mắm ruột thì cha quá ngỡ ngàng. Không ngỡ ngàng sao được hở các con, khi cha hiểu rằng các con đã biết thưởng thức cái hồn của quê hương xứ sở. Như vậy các con đã biết cảm nhận một thời tuổi thơ của cha.

Thứ Hai, 28 tháng 10, 2013

LẠY MẸ CON ĐI



Cuối cùng thì con lại phải ra đi, những ngày nghỉ tết sao mà qua nhanh quá !

Sáng hôm qua, con không lên nơi an nghỉ của Mẹ qua ngả An Xuyên - Mỹ Chánh. Con đi theo trục đường An Mỹ - Trinh Long Khánh - Chánh Hội để về quê ngoại Hội Thuận. Đó là con đường ký ức của con. Con đường ngày xưa trong đôi thúng, con ngồi chễm chệ như ông hoàng để Mẹ gánh đi mỗi khi về ngoại. Chợ An Mỹ nay tiêu điều quá vì đã có chợ mới ngay góc cầu An Xuyên. Phiên chợ mồng 5, 10, 15, 20, 25, 30 (hay 29 tháng thiếu) chắc là không còn nữa.

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

MUỐI DƯA DỌC BỜ SÔNG CÔN


Ở Bình Định thì chuyện muối dưa không phải là chuyện khó hiểu. Mỗi vùng tùy theo thổ sản của mình mà có các kiểu muối dưa khác nhau. Một điều không thể chối cãi là chính trong cái khó, cái thiếu thốn đã làm cho các ý nghĩ của các bà nội trợ quê ta phong phú thêm.

Trước khi đến đất An Nhơn - Bình Khê tôi chỉ biết có một thứ duy nhất : môn muối dưa. Quê tôi dù làm muối nhưng chỉ cách ruộng ngọt một con đê, đó như là ranh giới giữa vùng nước mặn và nước ngọt. Con đê đó nay là tỉnh lộ 639 chạy từ Cát Minh – Phù Cát qua. Ở ven bờ ruộng ngọt người ta hay trồng một lùm môn. Chỉ chừng chục cây rồi sau này nó đẻ nhánh thành một lùm. Môn ăn không hết nên bà con hay cắt về, cắt thành đoạn, phơi héo héo, rồi bỏ vô thạp muối. Ngày còn nhỏ tôi đến nhà mấy đứa bạn xóm trên chơi. Chúng nó thường vào cái thạp móc lấy dưa môn ra ăn. Phía trên là cái gì nặng nặng cho dưa khỏi phồng lên trên một cái vỉ tre. Dưa môn dùng kho cá biển, nấu canh chua, trộn rau sống…

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2013

DÒNG CÔN GIANG



Năm 1975 sau ngày đất nước thống nhất. Hòa bình là ước mơ cháy bỏng không những với con người mà còn cả với thiên nhiên. Những dòng sông, con suối chảy lững lờ sâu lắng bao phù sa bồi đắp ruộng đồng. Con chim trên trời tự do vỗ cánh chao nghiêng mùa xuân về. Cá chép mụt Nhơn Hòa bắng bàn tay luồn lách qua từng bờ mương tranh nhau lên bờ sinh sản khi cơn lũ đầu mùa sông Côn phủ trắng cả một vùng. Ngay ngả ba sông Côn phía trên cầu Trường Thi giáp ranh giữa huyện Tây Sơn (Bình Khê cũ) và An Nhơn từng đàn cá chép vàng ươm tranh nhau lên cạn gợn nước cả một đoạn sông (Tôi không còn nhớ có phải một nhánh của ngả ba sông này chảy về cầu Thị Lựa quê anh Khôi hay không ? Thời gian đã qua lâu quá !)

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013

VỀ LẠI BÌNH KHÊ



Nếu một người ở xa quê thấy có bài viết về quê hương của mình, có ai mà không có niềm cảm khái về những địa danh nơi chôn nhau cắt rốn của mình !? Nếu một người ở chốn quê thấy có người nói lên được những gì từng xảy ra trước mắt mình mà mình chợt lửng quên, có ai mà không thấy hãnh diện thêm chốn nơi mình đang sống … Có một thân hữu của QuangTrung BinhKhe trên facebook, Anh Võ Mỹ Cát, người Phù Mỹ, hiện là giáo viên ở Đồng Nai, cũng là một thành viên của BinhDinh FFC. Võ Mỹ Cát có một số bài viết về làng quê Bình Định, nơi mà bước chân của anh đã từng dẫm đến, trong đó có đất Bình Khê.

Hôm nay giới thiệu với mọi người một bài viết của anh : VỀ LẠI BÌNH KHÊ
QuangTrung BinhKhe