Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn Jan2014. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Jan2014. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014

CHÚC MỪNG XUÂN GIÁP NGỌ 2014




MỪNG XUÂN GIÁP NGỌ 2014
Kính chúc Quý Thây Cô, Quý Thân Hữu, Các bạn học cùng có chung mái trường cũ thân yêu Trung Học Quang Trung Bình Khê, Bình Định
Một năm Hạnh phúc, Thịnh vượng, An khang
QuangTrung BinhKhe


CA KHÚC MỪNG XUÂN - NGÀY TẾT VIỆT NAM



Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014

TẾT


Tết mi va qua ! … Tết na ư ?
Git mình ngày tháng ti nên, hư !
Vng dương ngao ngán phai xao xuyến
Trái đt băn khoăn nhum kht kh
Thiên h nháo nhào lo nhp nhm
Thi gian lung cung gi khư khư
Thì thôi tết đến ta nâng chén
Vui chúc nhau cho đến ngt ngư
Tú Gân

HƯƠNG CUỘI




Đứa cháu đích tôn và lũ cháu ngoại đang loay hoay ngoài sân với những đồ đồng ngũ sự lổng chổng trên đám trấu và tro đẫm nước.

Ông chúng, cụ Kép làng Mọc, cũng đang loay hoay với mấy chục chậu lan xếp thành hàng dưới giàn thiên lý.

Trái với thời tiết, buổi chiều cuối năm gió nồm thổi nhiều.

Cơn gió nồm thổi nhẹ, như muốn nhạo cái ông già kia mặc cả một tấm áo trấn thủ bằng lông cừu trắng. Trời nồm nực, bức đến tắm nước lã được, ông cụ Kép mặc áo lông cừu xứ Bắc! Không, đấy chỉ là một thói quen của cụ Kép. Mỗi khi cụ ra thăm vườn cảnh, trong một năm, trừ những ngày hạ ra không kể còn thì lúc nào cũng khoác tấm áo cừu. Mùa xuân, mùa thu, khí hậu ấm, áo mở khuy. Sang đến đông tuyết, cụ cài hết một hàng khuy nơi áo, thế là vừa. Trong cái vườn cây nhỏ, trong đám cỏ cây xanh rờn, những buổi sớm tinh mơ và những buổi chiều tàn nắng, người ta thường thấy một ông già lông mày bạc, tóc bạc, râu bạc, mặc áo lông trắng, lom khom tỉa những lá úa trong đám lá xanh. Cụ Kép nguyện đem cái quãng đời xế chiều của một nhà nho để phụng sự lũ hoa thơm cỏ quý.

Buổi chiều ba mươi Tết năm nay, cả một cái gia đình cũ kỹ nhà cụ Kép đang tới tấp dọn dẹp để ăn tết.

GIAO THỪA XA XỨ


GIAO THỪA XA XỨ - Thực hiện VinhK8


Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

CHIỀU PHÚ PHONG


Tôi trở lại Phú Phong huyện Tây Sơn để thăm gia đình một người bạn. Đây là một cơ hội vì cũng đã quá lâu tôi chưa có dịp để ghé lại Bình Khê - Tây Sơn - Phú Phong. Mồng 4 Tết vừa rồi chỉ ghé thăm nhà nhạc gia anh Khôi chứ không có đi nhiều. So với các phố huyện thì Phú Phong có lẽ là một trong những thị trấn phát triển khá nhanh về bề rộng và bề sâu. Nghe đâu Bệnh viện Phú Phong được nằm ở top đầu về y tế tuyến huyện của cả nước (!?)

Một ngày gió Nam thổi rất mạnh. Chạy xe máy từ Quy Nhơn, tôi cố lắm cũng chỉ chạy đến ngả tư Tuy Phước. Thấy đi xe máy không tiện, tôi vội vàng gửi xe ở đây và đón xe bus tiếp tục đi Phú Phong. Từ Quy Nhơn lên Phú Phong chỉ hơn 40km.

Phú Phong của Bình Khê hay Tây Sơn tôi không lạ. Nhưng ngần ấy thời gian đã xóa nhòa nhiều ký ức về một miền đất. Trở lại không có nghĩa là mới, là xa lạ nhưng quá ngỡ ngàng trước những gì xảy ra nơi đây.

Trên xe tôi hỏi anh phụ xe liên tục để cho tôi xuống cầu Đồng Sim. Những năm 1975, 1976, 1977, tôi cũng thường đứng ở đây để đón xe từ Gia Lai về Quy Nhơn. Những giỏ cá đầy ắp cá chép, cá tràu của dòng sông Côn. Thỉnh thoảng là bao củ mì ngâm khô hay những gì là “đặc sản” của Phú Phong ngày ấy. Những củ mì còn nguyên hình dạng, không biết làm cách nào mà bà con phơi khô cả củ, treo trước hàng hiên nhà cả dây. Khi ăn thì bỏ vào nồi hấp. Nó vừa dẻo vừa “có mùi” rất đặc biệt. Một thời để nhớ về những tháng ngày khó khăn, những tháng năm đầu tiên hòa bình.

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

HOÀI HƯƠNG


Anh về nhớ ghé Phú Phong
Quê hương tôi đó với dòng Sông Côn
Mẹ già đang ngóng chờ con
Cho nên phố thị vẫn còn hắt hiu
Cho tôi gởi lời thương yêu
Về thăm phố nhỏ với nhiều xót xa
Xa quê lòng nhớ quê nhà
Làm thân lữ khách phương xa nặng buồn
Tình nào hơn tình quê hương
Cho nên nỗi nhớ vô cùng xót xa
Xin anh ghé lại quê nhà
Gởi quê hương kẻo nhạt nhòa yêu thương
Trần Dzũ Sanh


Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

NGƯỜI MUÔN NĂM CŨ



Mùa Đông lạnh lẽo đang qua, nắng ấm mùa Xuân sắp đến, lòng chúng ta ai cũng đang nao nức đón chờ và hy vọng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến trong năm mới. Người nghệ sĩ, vốn dĩ mang tâm hồn nhạy cảm chính là những người đầu tiên nhận biết được những tín hiệu của đất trời : văn thi nhạc hoạ tha hồ nắm bắt cảm xúc của mình, từ tiếng kêu ríu ít của cánh én dặt dìu, đến bóng chiều rớt trên giàn thiên lý, từ cánh hoa mai vàng đang ướm nụ hoặc chồi đào sắp nở... Và cùng với nụ hoa đào tươi thắm, ông đồ đã trở thành biểu tượng của mùa xuân.

Vì mỗi khi nhìn sắc thắm hoa đào giữa nắng xuân, chúng ta không thể không nhắc đến bài thơ Ông đồ của nhà thơ Vũ Đình Liên. Ở Việt Nam, nhắc đến Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi như bài thơ "Ông đồ". Lời thơ mộc mạc và giản dị là sự hoà quyện của hai nguồn cảm hứng: “Lòng thương người và tình hoài cổ” (Hoài Thanh).

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

TẤM VÉ SỐ ĐỘC ĐẮC


Câu chuyện từ bộ phim ngắn không lời này, bắt đầu từ một chàng trai trẻ bán vé số dạo. Trong lần tình cờ, cậu gặp được một cô nữ sinh tại bến xe buýt đánh rơi tờ giấy quyết định cho thôi học của trường do không đóng học phí. Nhìn thấy vẻ buồn rầu và thất vọng, cậu quyết định bán tờ vé số cuối cùng của mình với giá 8 nghìn đồng, đó cũng là số tiền duy nhất mà cô nữ sinh có được như để an ủi. Nhưng không ngờ được rằng, chính tờ vé số ấy đã trúng giải đặc biệt, và cậu tức tốc chạy đến bến xe để tìm lại cô nữ sinh. Trớ trêu thay, đúng ngay lúc đó, cô nữ sinh đã bước lên xe buýt mà không hề nhìn thấy anh chàng bán vé số đang đuổi theo mình trên chiếc xe đạp lộc cộc ở phía sau. Mãi cho đến trường, cô nữ sinh đã bị giáo viên đuổi ra khỏi lớp vì vẫn chưa có tiền đóng học phí. Cô buồn rầu, chạy thật nhanh ra khỏi lớp rồi bật khóc ở ngoài ban công. Trong lúc tưởng chừng mọi thứ đều như đã tuyệt vọng, thì bất ngờ anh chàng bán vé số đã lẻn vào bên trong trường và tìm được cô gái. Cậu nhanh chóng đưa tờ giấy dò kết quả ra, cô nữ sinh xem xong liền hạnh phúc và vui mừng vì đã tìm được cơ hội để có thể tiếp tục việc học của mình. Bộ phim này sẽ giúp bạn nhận ra được giá trị tình cảm, và sự quan tâm của những con người từ những hành động nhỏ, sự cảm thông và san sẻ cho nhau, đôi khi cũng có thể làm nên những chuyện to lớn.

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2014

MƠ ƯỚC MỘT MÙA XUÂN


1.

-  Alô! Chị ba phải không?

-  Vâng! Chị đây, tàu em cập cảng rồi à?

- Không phải chị à, tàu em chạy gần bờ ở Hải Phòng nên có sóng, em nhớ chị nên gọi nói chuyện một lát.

Im lặng. Tiếng nói của Hải lại vang lên :

-  À mà chị ơi? Chị lại đổi số điện thoại nữa à? Bộ chị trốn nợ ai sao? Làm thằng em này tìm số điện thoại mới của chị muốn chết luôn đó.

Hương cười : “em lại chọc chị rồi, chị dùng sim này đã được 2 tháng rồi mà, tại em lênh đênh ngoài biển, chị không báo cho em được thôi.” -nàng chờ đợi.

-  Dạo này chị khỏe không? Ba, mẹ em, cô, dượng vẫn khỏe chứ?

-  Mọi người vẫn khỏe -Hương ngập ngừng- mọi chuyện đều tốt đẹp em à. Em về sớm sẽ có điều bất ngờ, và điều này sẽ làm em vui, chị chắc chắn như vậy. - Hương mỉm cười với mình.

Im lặng một lát.

Không nghe có tiếng trả lời, Hương bấm máy gọi lại, nhưng điện thoại báo là ngoài vùng phủ sóng rồi. Hương buồn buồn xếp chiếc điện thoại cho vào túi áo lạnh -Hình ảnh Hải bỗng hiện ra trong trí nhớ Hương như một đoạn phim buồn- Dường như mỗi lần được gặp lại Hải, hay trò chuyên thân tình qua điện thoại, Hương cũng đều nhớ lại Hải như một nỗi ám ảnh không rời !

Thứ Sáu, 24 tháng 1, 2014

GÓT RÊU XANH NHỚ


Chiu đông gió rót đong sâu thm
Nghiêng tiết sang xuân lnh li v
Xa x chnh lòng con ri rm
Quê nhà thương M lm nhiêu khê!

Ngõ vng thm rêu chiu nng hết
M ngi xông tóc bc phơi trn
Ngóng lng ngm ngùi se thm mt
Nhà ai con tr hát đưa xuân?

Đã my mùa xa hương lúa sáng
Đng xanh xanh ngát bóng chân đi
Nh mãi cánh cò bay tn mn
Chiu xưa ai hn tm mưa rơi?

Chiu nay vó Nga dn xuân ti
Đt tri tươi sc rng màu da
Kính M! N hôn mng năm mi
Cành mai – AN LC – Thn nhiên qua!
Sài Gòn - 2014
Nguyn Ngc Thơ


Thứ Năm, 23 tháng 1, 2014

ÔNG TÁO QUA CÁI NHÌN CỦA CÁC CỤ NGÀY XƯA


Chuyện bếp núc là chuyện của mấy bà !? Thường thì người ta hiểu câu nầy qua ý nghĩa xem thường, đấy là chuyện không phải của đấng trượng phu ! Đâu phải vậy. Các cụ ngày xưa thờ ngũ tự chi thần : Môn, Hộ, Tài, Tỉnh, Táo thì Táo Quân là nhất gia chi chủ. Thờ Định Phúc Táo Quân (thần Bếp) đứng trên cả các vị thần coi ngó cuộc sống của một gia đình : Cửa, Ngõ (trông coi, gìn giữ), Tiền tài (những thứ được làm ra), Giếng nước, Bếp núc (miếng ăn thức uống hằng ngày). Vậy chuyện miếng cơm có ăn hằng ngày qua tay của mấy bà thì lẽ nào các cụ không coi trọng.

Cái bếp ngày xưa dưới hình dạng 3 ông đầu rau. Cái bếp lò đất nung hay cái kiềng 3 chân được đánh bằng sắt xem ra thật vững vàng và thật tiện lợi để đốt bằng than hay để đủ cửa chụm các loại củi. Ấy đấy, đừng cho là các cụ ngày xưa không có óc khoa học nhé ! Chẳng qua các cụ diễn giải một sự việc dưới cái nhìn khang khác cái cách của ta ngày nay mà thôi. Chẳng hạn như để khuyên một đứa bé hỉ mũi chưa sạch khi bước vào nhà ai thì phải lấy mũ nón xuống để tỏ lòng kính trọng thì các cụ hay bảo :

-  Vào nhà phải lấy mũ nón xuống chớ không bị lùn đấy các con !

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC


Nếp  là con ở, là người đồng hương. Bà chủ làm ở ngân hàng, thừa tiền mà thiếu người giúp việc. Bà có cái bệnh đa nghi người thành phố nên về tận miền trung tìm nó. Tuổi 15, da đen như củ mì chưa cạo vỏ. Nhà đông người, nghèo khó, học chưa  hết cấp hai. Vào thành phố, được ăn trắng mặc trơn, tháng hơn triệu bạc, tính ra, một năm được mấy chỉ vàng thì có mà mơ cũng không thấy ở quê.

Công việc hàng ngày nhàn hơn hái rau ngoài bãi. Đưa đón bé Tấm đi học và dọn nhà. Tuần một lần, bà chủ đi chợ vào thứ bảy và sắp đầy mọi thứ vào tủ lạnh. Cả nhà chỉ ăn vào buổi tối. Trưa, Nếp một mình với cơm nguội hay mì gói cho xong bữa. Ngày nào cũng vậy, mâm cơm chất đầy thịt gà, bò xào lăn, cá sốt cà…, có khi món chỉ vơi chưa đầy nửa phải bỏ vào thùng rác.

Thứ Ba, 21 tháng 1, 2014

MIỀN CỔ TÍCH


Lối đi dốc đá dựng quanh co
Tay níu cành cây bước nhẹ dò
Theo hướng trườn lên hòn “Bóp vú”
Tìm phương lần xuống suối “Tiên cô”
Ven rừng đá trải cờ Bàn Thạch
Vách núi chân in dấu Khổng lồ
Thác đổ ì ầm, chim ríu rít
Ra về lưu luyến cảnh Hầm Hô
Phan Phú Sơn


Thứ Hai, 20 tháng 1, 2014

BÊN TÁCH TRÀ KHUYA


Nghe tiếng ông Cổn từ đầu ngõ, nhìn thấy dáng ông lừng lững bước vào sân – ông Thạch rất ngạc nhiên. Cảm thấy lạ. Đã chạng vạng rồi, ông ấy còn tìm đến làm gì nhỉ? Bấy lâu nay gặp nhau, hẹn hoài. Rồi trôi đi như bao việc khác đã lạnh lùng trôi đi, nhưng ông Thạch không hề trách bạn. Ông hiểu ông Cổn – coi nhau như ruột thịt, ngay từ lúc ông ta từ miền Bắc trôi dạt về quê… Ông Thạch vẫn nghĩ, cứ để ông ấy muốn đến lúc nào thì tùy, bỡi cuộc sống của ông cũng đang bấp bênh, chật vật – đâu có êm ả gì mà giữ đúng hẹn?

Ông Thạch không còn ở nhà cũ của hai đứa con nữa. Ông đã quyết định không về ở với đứa con nào trong hai đứa con của ông từ hơn một năm nay rồi. Ông dành dụm được chút tiền đến mua một mảnh đất nhỏ gần tám mươi mét vuông, rồi dựng tạm mái nhà tranh trong khu vườn của người bạn học cũ năm xưa đã trở lại quê chuyên nghiệp trồng trọt, chăn nuôi từ sau ngày đổi thay 30 tháng Tư năm ấy bán lại…

Trong gần 5 năm sau khi bán đi ngôi nhà ở phố san sẻ đều cho hai con – Ông đã luôn di chuyển từ nhà đúa con gái đầu, đến nhà người con trai út – nhưng nơi ông “trụ“ lại tương đối lâu hơn, vẫn là nhà của cậu An. Ì ạch chuyện thi vào đại học mấy năm vì cái lý lịch – cuối cùng, An cũng xin cắt được hộ khẩu vào học ngành Thủy sản ở Nha trang. Chuyện nuôi trồng chế biến các loại hải sản thì chắc là không ăn nhập gì đến cái lý lịch “không rõ ràng“ của An về chuyện hai hoa mai vừa nở trên ve áo ông Thạch thì đã sớm héo tàn từ năm xưa rồi! Cá- tôm, mực, cua, v.v… đâu có biết gì, dính líu gì đến ý thức, quan điểm, lập trường nhỉ? Chúng chỉ là những con vật dùng để phục vụ cho cái miệng thôi mà. Về quê, An xin làm cho trại nuôi trồng thủy sản của huyện. Lương tuy rất thấp, nhưng cũng đủ nuôi cái miệng qua ngày…

Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

NHỮNG ĐOẠN VĂN TỨC CƯỜI


Các bạn mến,
Mình đọc được Lời giới thiệu của người sưu tầm về những đoạn văn tức cười như thế nầy nầy :

“Ở bậc học phổ thông nước ta, các môn khoa học xã hội, đặc biệt là môn văn dường như đang bị xem nhẹ. Các môn khác như nhạc, họa, thể dục càng ít được coi trọng. Cho nên, số đông học sinh ngày nay còn mơ hồ về nhân sinh quan, về lẽ sống, nhiều em còn ngô nghê về cách suy luận và khả năng sử dụng tiếng Việt.

Dưới đây là một số bài viết của lớp Việt ngữ ở hải ngoại, thỉnh thoảng các thầy cô giáo cũng gặp những đoạn văn tức cười như vậy”

Không biết ở quê nhà có những đoạn văn giống như sau đây hay không các bạn !?

Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

NỬA ĐÊM THỨC GIẤC




Nửa đêm thức giấc
Trời mưa lất phất
Từng cơn gió bấc
Từng cơn gió bấc hắt hiu
Ngọn đèn hiu hắt, tường xiêu bóng gầy

Nửa đêm thức giấc
Bàn tay luồn mái tóc
Từng sợi dày tháng năm
Sợi nào cứng, sợi nào mềm
Sợi nào xoăn tít giữa vòng trần gian
Sợi nào bạc, sợi nào đen
Sợi nào đứt rụng bon chen giật giành
Bao năm lận đận công danh
Bấy năm có có in hình không không
Thoắt như khung cửa chiều hôm
Vó câu dồn dập, mịt mùng bụi qua …
Người xưa xa khuất nẻo xa
Hương xưa ắt đã nhạt nhòa nỗi mong

Nửa đêm thức giấc cô đơn
Bàn tay mái tóc trống trơn nửa đời
Nửa đời những luống ngậm ngùi
Bạc đen từng sợi cũng rồi xác thân
Nửa đêm dỗ giấc muộn mằn
Mảnh hồn bên vợ, mảnh hồn chơi vơi …
Trần Đình Mai
Khóa Lớp 1966 - 1972 QuangTrung BinhKhe


Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

TẦN THỦY HOÀNG TÂM SỰ


Tần Thuỷ Hoàng ngồi ngả người trên một đám mây xốp. Bên cạnh y, Kinh Kha cũng trong tư thế ấy. Hai người đang chăm chú xem những hình ảnh loang loáng trước mặt.

Tần Thuỷ Hoàng ngồi trên bệ rồng, uy nghi lẫm liệt. Phía dưới, ngồi trước án, Kinh Kha đang giở một cuộn giấy (địa đồ). Nét mặt gã căng thẳng. Bàn tay gã ngập ngừng. Giở đến cuối cuộn, nét mặt gã căng thẳng tột độ, gần như hốt hoảng. Bàn tay gã ngưng lại, khoảng độ một thế kỉ. Cuối cùng, con chuỷ thủ hiện ra.

Một tay cầm chuỷ thủ, Kinh Kha đuổi vua Tần chạy vòng quanh, đến một gian phòng trống. Lũ quan hốt hoảng đứng vây quanh nhưng không ai dám làm gì. Vua Tần cuống. Bỗng có tiếng nói “Nhà vua đeo kiếm sau lưng”. Vua Tần tỉnh ra, vội rút thanh kiếm lớn. Kha bị dồn vào chân tường. Nét mặt gã kinh hoảng đến dúm dó. Thuỷ Hoàng đã lấy lại oai vệ. Nét mặt ngài là một khối căm hờn. Ngài cầm kiếm bằng hai tay, đâm Kha chừng nghìn nhát, trút vào từng nhát kiếm lòng hận thù điên dại.