1.
-
Alô! Chị ba phải không?
-
Vâng! Chị đây, tàu em cập cảng rồi à?
- Không phải chị à, tàu em chạy
gần bờ ở Hải Phòng nên có sóng, em nhớ chị nên gọi nói chuyện một lát.
Im lặng. Tiếng nói của Hải lại
vang lên :
-
À mà chị ơi? Chị lại đổi số điện thoại nữa à? Bộ chị trốn nợ ai sao? Làm
thằng em này tìm số điện thoại mới của chị muốn chết luôn đó.
Hương cười : “em lại chọc chị
rồi, chị dùng sim này đã được 2 tháng rồi mà, tại em lênh đênh ngoài biển, chị
không báo cho em được thôi.” -nàng chờ đợi.
- Dạo này chị khỏe không? Ba, mẹ em, cô, dượng
vẫn khỏe chứ?
-
Mọi người vẫn khỏe -Hương ngập ngừng- mọi chuyện đều tốt đẹp em à. Em về
sớm sẽ có điều bất ngờ, và điều này sẽ làm em vui, chị chắc chắn như vậy. - Hương
mỉm cười với mình.
Im lặng một lát.
Không nghe có tiếng trả lời, Hương
bấm máy gọi lại, nhưng điện thoại báo là ngoài vùng phủ sóng rồi. Hương buồn
buồn xếp chiếc điện thoại cho vào túi áo lạnh -Hình ảnh Hải bỗng hiện ra trong
trí nhớ Hương như một đoạn phim buồn- Dường như mỗi lần được gặp lại Hải, hay
trò chuyên thân tình qua điện thoại, Hương cũng đều nhớ lại Hải như một nỗi ám
ảnh không rời !