Đọc Mùa thu biết thở
ra hương của Huỳnh Kim Bửu, tôi
cảm nhận một không khí bàng bạc của những hồi ức, những kỉ niệm thấm đẫm nhớ
nhung. Đúng như tên gọi bao trùm tập thơ này, những bài thơ của Huỳnh Kim Bửu
mang theo cái hương vị bâng khuâng man mác, cái chiêm nghiệm từng trải, chắt lọc
từng vẻ đẹp cuộc đời. Bài thơ nào cũng dễ cảm, đem lại một cảm giác khoan khoái
như uống một chén trà hay nhấm nháp từng ngụm cà phê trong buổi sớm. Tôi nhận
ra một Huỳnh Kim Bửu rất rõ trong bài thơ ngắn nhan đề Góp
cho ngày:
Hoa phong lan sáng ngày bừng nở
Một nét ban mai rực rỡ thay
Hiên sương ông lão uống trà sớm
Thả một làn hương góp cho ngày
Nhiều bài thơ khác của anh cũng mang theo cảm
giác cho người đọc như đang đắm mình vào làn hương thu hoài niệm ấy. Con người
khi đã đi qua bao thăng trầm cuộc sống, mới thấy quý vô cùng những vẻ đẹp và
trân trọng nâng niu tình đời tình người. Tôi đã dừng lại rất lâu ở bài thơ Chuyện
ngày xưa kỉ niệm mù giăng.



