Lễ
Vu Lan - Rằm tháng 7 âm lịch - Mùa báo hiếu. Hằng năm cứ đến mùa này là lòng
tôi cứ bồi hồi. Mỗi thời một tâm trạng khác nhau.
Nhớ
lại thập niên 60 của thế kỷ trước, Anh em tôi còn nhỏ lắm, sinh hoạt ở ngành
Oanh Gia đình Phật tử. Đến mùa Vu Lan theo lệ thường tôi nhận cho mình một cành
bông trắng, nhưng Út - em tôi thì không chịu nằng nặc đòi cành bông hồng thắm
vì nó thích màu hồng đẹp hơn màu trắng và vì mấy đứa bạn nó đeo bông hồng. Tôi
không biết giải thích như thế nào để nó hiểu nên chỉ biết chảy nước mắt thôi...
Rồi các anh, các chị huynh trưởng cũng khóc... những giọt nước mắt ấm áp của
tình thương.
Sau
năm 1975, Tôi dắt Út bỏ địa phương lên Tây nguyên tìm đường sống (năm ấy tôi
đang học dở dang Đại học Văn Khoa Sài Gòn, Út đang học lớp 11). Lần đầu tiên
trong đời tôi nhân được thư của Ba tôi nhắc nhở về chuyện rừng thiêng nước độc,
còn nhắc nhở tôi "Nếu có gặp hoạn nạn gì, Ba không có bên con để giúp được,
nên con cứ niệm Nam mô cứu khổ cứu nạn Linh cảm ứng Quan thế âm Bồ tát để người
cứu giúp con". Ba ơi! Con đã lớn rồi mà Ba còn lo cho con đến vậy.




.jpg)

.jpg)











