Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn July2014. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn July2014. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 31 tháng 7, 2014

VU LAN - MÙA BÁO HIẾU


Lễ Vu Lan - Rằm tháng 7 âm lịch - Mùa báo hiếu. Hằng năm cứ đến mùa này là lòng tôi cứ bồi hồi. Mỗi thời một tâm trạng khác nhau.

Nhớ lại thập niên 60 của thế kỷ trước, Anh em tôi còn nhỏ lắm, sinh hoạt ở ngành Oanh Gia đình Phật tử. Đến mùa Vu Lan theo lệ thường tôi nhận cho mình một cành bông trắng, nhưng Út - em tôi thì không chịu nằng nặc đòi cành bông hồng thắm vì nó thích màu hồng đẹp hơn màu trắng và vì mấy đứa bạn nó đeo bông hồng. Tôi không biết giải thích như thế nào để nó hiểu nên chỉ biết chảy nước mắt thôi... Rồi các anh, các chị huynh trưởng cũng khóc... những giọt nước mắt ấm áp của tình thương.

Sau năm 1975, Tôi dắt Út bỏ địa phương lên Tây nguyên tìm đường sống (năm ấy tôi đang học dở dang Đại học Văn Khoa Sài Gòn, Út đang học lớp 11). Lần đầu tiên trong đời tôi nhân được thư của Ba tôi nhắc nhở về chuyện rừng thiêng nước độc, còn nhắc nhở tôi "Nếu có gặp hoạn nạn gì, Ba không có bên con để giúp được, nên con cứ niệm Nam mô cứu khổ cứu nạn Linh cảm ứng Quan thế âm Bồ tát để người cứu giúp con". Ba ơi! Con đã lớn rồi mà Ba còn lo cho con đến vậy.

Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

CỰU HS KHÓA 8 - NGÀY VỀ THĂM QUÊ



Không đâu đẹp bằng quê hương. Võ Đình Đảm, cựu học sinh khóa 8 Quang Trung Bình Khê hiện sống tại thành phố Hồ Chí Minh, đứa con xa xứ có dịp về thăm quê Tây Sơn, gặp lại bạn bè, thăm lại trường xưa, ngôi trường mang tên vị anh hùng dân tộc soi bóng bên dòng Côn giang thơ mộng, ở đó nuôi dưỡng những tấm lòng sắt son từ thời áo trắng mà hiện giờ phần lớn đã là ông bà nội, ngoại. Đảm đã có những ngày vui cùng với bạn xưa…

Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014

MỘNG THIÊN THAI




Đêm khuya nghe nhạc Văn Cao
Nhập hồn Từ Thức lạc vào thiên thai

Chập chờn nửa tỉnh nửa say
Ngựa quen lối cũ, dặm dài Suối Mơ
Cỏ hoa lau lách ven bờ
Nước reo róc rách, mịt mờ khói sương
Thập thò bước nhớ bước thuong
Bao năm xa cách còn vương lòng nầy
Tình xưa ai nỡ phụ ai ?
Dẫu rằng tuổi hạc chất đầy xác thân …
Đi từ trong cõi trăm năm
Đến từ trong cõi mênh mang đất trời
Lạ sao lòng cứ bồi hồi
Người đây cảnh đấy mà hoài đợi trông

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2014

ANGKOR WAT - ĐI, VỚI TRÁI TIM


Có khá nhiều lý do để du khách lên đường du lịch : quan sát phong tục cá biệt của một dân tộc, tìm hiểu về những nền văn hoá, hay tiếp xúc với thiên nhiên, đào sâu kiến thức về  lịch sử hay địa lý…Nhưng với tôi, điều làm giàu tâm hồn nhiều nhất là khi trở về nhà, ngoài những bức hình đã chụp, chính cái cảm giác vương vấn còn lại trong tâm trí, có lẽ nhờ các  bạn đồng hành hay cảm xúc vừa trải nghiệm, đã làm cho chuyến đi  trở thành duy nhất. Và cuối cùng cảm thấy như vừa thực hiện xong những giây phút quan trọng trong đời mình.

Đó là cảm giác của tôi sau chuyến đi Cam Bốt.

Rất nhiều lần tôi muốn thực hiện chuyến đi này, viếng thăm những đền đài Angkor - Wat và tham quan một đất nước, như Việt Nam, đã từng hứng chịu những điều kinh khủng trong cuộc chiến.

Thế nhưng, chuyến đi cứ bị dời đi dời lại nhiều lần, may là cuối cùng vợ chồng tôi cũng có thể khởi hành và, chúng tôi chọn chuyến đi bằng pullman được tổ chức bỡi một công ty du lịch tại Sài Gòn.

Thường thì tôi thích đi bằng xe Pullman hay xe Bus bỡi vì muốn được di chuyển cùng dân bản xứ : Tôi nghĩ là chỉ bằng cách đó tôi mới có dịp học hỏi, quan sát hiểu thêm các phong tục tập quán của một dân tộc. Hơn nữa, một chuyến đi như vậy thường rất vui và có nhiều kỷ niệm. Bởi, làm “du khách” chung với những người ngoại quốc khác, theo tôi sẽ có nhiều giới hạn về kiến thức về cuộc sống của một nước.

Chủ Nhật, 27 tháng 7, 2014

VẾT THÙ TRÊN LƯNG NGỤA HOANG

  
Ngựa hoang nào dẫm nát tơi bời
Đồng cỏ nào xanh ngát lưng trời
Ngựa phi như điên cuồng
Giữa cánh đồng dưới cơn giông
Vì trên lưng cong oằn
Những vết roi vẫn in hằn

Một hôm ngựa bỗng thấy thanh bình
Thảm cỏ tình yêu dưới chân mình
Ân tình mở cửa ra với mình
Ngựa hoang bỗng thấy mơ
Để quên những vết thù

Thứ Bảy, 26 tháng 7, 2014

MỘT ÁNG MÂY BAY


Câu nói của David đã ám  ảnh tôi một thời gian rất dài, và có thể cho rằng từ lúc ấy quan niệm sống của tôi  đã dần dần thay đổi. Trước kia tôi luôn luôn tất bật trong việc mưu sinh, toàn bộ thời gian đều dành cho công việc. Tôi đã sống theo một thói quen, như một phản xạ, chấp nhận một cách thản nhiên nhịp điệu đều đều của năm tháng và  ít khi  suy nghĩ vẩn vơ ... nhưng  biến cố  xảy ra cho  bạn  đã làm tôi kinh hoảng nhìn lại mình và từ đó tôi thường hay thắc mắc và ưu tư về ý nghĩa cuộc đời.

Lúc ấy là một buổi chiều mùa thu. Trên trời có những cụm mây  trắng  đang về một phương vô định. Chúng tôi đứng trên tầng thứ sáu ở cuối hành lang bệnh viện nhìn xuống những đứa bé trên tay cầm những que kem cuối mùa hay những chiếc bong bóng nhiều màu bay bay. Không gian im đến nỗi có thể nghe những tiếng reo vui của chúng. Trong đầu tôi vừa lóe lên ý nghĩ là những hình ảnh vui tươi ấy sao mà tương phản với thế giới bên trong, giữa người thường và kẻ bệnh, thì câu nói của David đã làm những hình ảnh trước mắt tôi chao đảo và nhạt nhoà.

Giờ thì David và tôi đã mãi mãi không còn gặp nhau. Nhưng mỗi khi cây phong trong vườn tôi bắt đầu đổi sắc, nhìn những tán lá muôn màu lung linh trong gió thu bắt đầu chớm lạnh, lòng tôi lại không khỏi nhớ đến người bạn cũ. Những lúc ấy, hình ảnh David cứ hiện đến, khi lờ mờ, khi rõ, làm đôi khi tôi có cảm giác về sự hiện diện của anh. Tâm trạng đó chỉ đến với tôi  trong vài giây ngắn ngủi, nhưng âm thanh của lời nói cuối như vẫn còn vang lên rồi vọng lại từ một đáy sâu thăm thẳm trong tâm hồn.

Thứ Sáu, 25 tháng 7, 2014

CÙNG BUỒN


BUỒN

Tiếc một nỗi yêu em chưa hết
Mà lửa anh đã sắp tắt rồi
Còn ấm chút tro tàn sót lại
Nhen lên em và chỉ em thôi !
Nguyễn Đình Thi


ĐỪNG  BUỒN

Nhom nhem, ngọn gió làm sao hết
Ngọ ngoạy, cành cây thế vậy rồi
Có tiếc vén tro… lửa cháy lại
Còn buồn xới cát… nước ra thôi !
Đỗ Kinh Thi

Thứ Tư, 23 tháng 7, 2014

HẾT TUỔI THỌ NHƯNG CHƯA CHẾT


Thực phẩm quá “đát” (date) ăn có bị sao không? Câu hỏi đơn giản nhưng không dễ trả lời chút nào. Ước tính khoảng 100 triệu tấn thực phẩm bị lãng phí hàng năm tại Châu Âu, khoảng 30- 50% trong số thực phẩm này bị lãng phí ngay tại siêu thị chỉ vì hiểu sai chữ “đát” trên bao bì thực phẩm.

Thực phẩm nhiều loại “đát” lắm: Hạn dùng (use by date, expiry date), dùng tốt nhất trước ngày (before use date, best by,..), bán trước ngày (sell by date). Hai “đát” đầu được dùng khá phổ biến. Còn “sell by date” dùng cho thực phẩm dễ hư như thịt cá tươi ướp lạnh, sữa tươi, bánh sandwich … và chủ yếu để cảnh báo người bán biết cách mà sắp xếp bảo quản.

Ghi “đát” trên nhãn thực phẩm là điều bắt buộc, nhưng chọn “đát” nào là tùy nhà sản xuất. Cho sản phẩm thọ tới cỡ nào cũng tùy nhà sản xuất luôn. Tuy nhiên, nếu bày bán thực phẩm bị nhiễm khuẩn hay thiếu an toàn theo quy định, thì dù “đát” loại nào, còn “đát” hay hết “đát” cũng đều gặp rắc rối với pháp luật.

Thứ Ba, 22 tháng 7, 2014

ĐÊM TRĂNG NON QUA GÒ KÉ




Trăng non dải sắc dị thường
Đường qua Gò Ké như dường hôn mê
Mồ hoang bờ bụi bộn bề
Cây khô bóng ngả dựa kề vào không
Chùa bên chuông động mênh mông
Nhờ nhờ sương khói bềnh bồng âm dương
Bước đi nỗi vấn niềm vương
Nửa trăng ta với nửa đường trần gian
1972
Nguyễn Đình Lương
Cố GS Trung Học QuangTrung BinhKhe


Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

BỖNG DƯNG NHẢY XUỐNG SÔNG


Cây cầu sắt ấy già cỗi và buồn rầu giống như bao cây cầu khác trên đường xe lửa Bắc Nam. Nó chỉ có hai nhịp bắc qua một con sông cũng nhỏ và buồn như nó. Con sông chìm khuất giữa hai hàng cây, ngoài mùa nước lũ, gần như không đủ sức để chảy. Sông và cầu giống như một cặp vợ chồng già không con cháu. Ngày nào cũng ngó thấy nhau mà chẳng có gì vui.

Phía dưới cây cầu, chừng một cây số, có một con đập đắp bằng lá. Con đập dĩ nhiên cũng xấu và buồn. Chỉ có những đứa trẻ tắm truồng và những người đàn bà nghèo giặt giũ là ưa thích.

Thôi thì cứ gọi chỗ cây cầu ấy là đầu sông, cho nó tình một chút. Tình bởi vì có một gã cứ ra đứng bên thành cầu đón những con tàu ngược xuôi. Mỗi khi đoàn tàu qua cầu, gã đưa tay ra hiệu bắt phải dừng lại. Nhưng con tàu vẫn cứ lầm lũi lao đi mang theo người tình trong mộng. Gã gào thét đuổi theo một chặp rồi trở lại cây cầu. Gã ngồi thõng chân nhìn xuống. Gã thấy môt cái bóng với đầu tóc bờm xờm, hai hàm răng cái ngửa cái nghiêng. Gã lắc đầu buồn bã. Thế rồi bỗng dưng gã xỏ hai chiếc dép vào tay, nhảy tòm xuống sông.

Chủ Nhật, 20 tháng 7, 2014

TÓC MAI SỢI VẮN SỢI DÀI


Thuở ấy em vừa thôi kẹp tóc
Thuở ấy anh vừa thôi học xong
Yêu anh, yêu anh em làm thơ
Yêu em, yêu em anh soạn nhạc

Thuở ấy thơ còn non mùi sữa
Thuở ấy tiếng đàn nghe vụng quá
Cho nên không khoe nhau bài thơ
Cho nên không khoe nhau bài nhạc

Ở nhà mẹ dạy câu ca
Mang ra cho nhau nghe nhé
Ở nhà mẹ dạy câu ru
Mang ra cho nhau ghi nhớ

A à ! Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo
Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươị

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

BÀN VỀ TRỜI


Trời thuộc giống đực. Bỡi trong dân gian ta chẳng nghe ai nói bà trời. Mà chỉ nghe gọi ông trời. Chữ thiên (trời) trong Hán ngữ gồm chữ nhân và hai gạch ngang, một ở đỉnh đầu và một ở ngang cổ chữ nhân. Hán tự là loại chữ tượng hình. Nên từ hình tượng ấy ta có thể nghĩ trời ở trên đầu con người. Cũng từ đó mà suy, trời là giống rất khoẻ (Không khoẻ làm sao đè đầu cỡi cổ con người !). Chắc ở đây không muốn nói rõ ra trời là giống đực. Còn trong từ điển Pháp ngữ, thì sau từ  dieu (trời) được ghi rõ là danh từ chỉ giống đực (nom masculin). Nhưng thôi. Trời thuộc giống đực hay cái xin giành cho các nhà "Thiên chủng học". Ở đây chỉ bàn về sự cư xử của trời trong nội bộ trên trời, và với nhân gian.  Nhưng trước khi bàn việc này, tưởng cũng nên bàn đến hình dung diện mạo và tính nết của trời.

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

TÌM




Người vui giữa chốn thị thành
Ta đi tìm lại mấy nhành thơ xưa
Và, ta tìm nắng tìm mưa
May ra gặp lại người vừa hôm qua
Hương Thu
Khóa 7 QuangTrung BinhKhe

Thứ Năm, 17 tháng 7, 2014

GIA ĐÌNH LÃO LƯỢM


-  Suốt tuần lễ nay ông không nghe thiên hạ nói gì thật sao? – Bà Lượm nhìn đăm đăm vào mặt chồng, chờ đợi một sự đồng tình.
-  Không! Lão Lượm đáp tỉnh khô.
-  Hai lỗ tai ông có bị điếc không?- Giọng bà Lượm bắt đầu nổi khùng.
-  Không!
-  Tôi đi đến đâu cũng nghe đầy hai lỗ tai, người ta xầm xì to nhỏ về chuyện con Thái tư tình với thằng cha Đào chết vợ ở thôn Cẩm Bàng cả mấy tháng nay…
-  Nếu vậy thì sao? Lão Lượm quay lại nhìn thoáng lên mặt vợ một cái, rồi ngó lơ ra ngõ. Bà theo dõi tin tức ở quán ở chợ hằng ngày mà sao đến cả tháng mới biết?
-  Trời ơi! Còn sao nữa? Cái đầu ông có bị sao không vậy?

Nhìn thấy lão Lượm đã bắt đầu muốn nhổm dậy bước đi như mọi lần, giọng bà rít lên giữa hai hàm răng cắn chặt: “Nó là con gái mới lớn lên, mà đi theo thương thằng có vợ hai con mà ông kêu là không có gì hết trơn sao?”.

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

CHÚ TIỂU SAY HOA




Mới sáng tinh mơ . Mở cổng chùa!
Hồ sen trước ngõ gió xuân đưa
Cánh trắng nõn nà hương đọng nắng
Lòng nghe rạo rực giữa muôn hoa.
Chú tiểu say sưa ngắm ngất ngây
Trong sân đàn bướm nhởn nhơ đầy
Mấy chậu mai vàng khoe chút mộng
Giò lan thơm phức động xuân lay…
Chợt  thoáng bụi trần hong khóe mắt
Mới hay niệm khởi vút tầng mây
Giật mình tiếng chuông ngân bừng tỉnh
Nắng rọi Tổ Đình sương khói bay …
Trước cửa Từ Bi quỳ sám hối!
ÁoThiền vẩn đục sắc màu lam
Xin Người chứng cho lòng đệ tử
Đời con nghiệp ái vẫn chưa tan?
Nguyễn Ngọc Thơ
Khóa 8 QuangTrung BihhKhe


Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

ĐÊM Ở BIỂN VỚI NGƯỜI




Ơi em, trời trở lạnh rồi
Đem mơ mộng đến đây ngồi gần anh
Ơi em, đêm sẽ qua nhanh
Hương môi thơm cứ để dành làm chi
Ơi em, biển tối thầm thì
Xô trăm tay sóng ôm ghì bờ thân
Ơi em, hạt cát dưới chân
Sẽ làm bằng chứng những lần rong chơi
Ơi em, sương mỏng từ trời
Cũng về đây để gọi mời lá ngoan
Lỡ mai chim có xa ngàn
Cây thương nhớ đứng xếp hàng mà mong
Lỡ mai biển có xa sông
Bao con suối cạn giữa dòng trầm tư
Lỡ mai người có xa người
Buồn vui ở giữa khóc cười nào hay.
Trần Viết Dũng


Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

GIỮA CAO NGUYÊN VÀ MIỀN XUÔI


Chiều qua xong việc sớm tôi trả phòng khách sạn và đón xe buýt lên nhà chị Thanh (vợ anh Nhi) ở Nhân cơ chơi. Tôi đến thăm chị nhiều lần rồi nhưng hôm nay tôi mới ngủ lại. Sáng 6 giờ hai chị em đi bộ vừa thể dục vừa chia sẻ  bao nhiêu chuyện buồn vui đã mười mấy năm chị em  không gặp nhau ...

Sương chưa tan hẳn, trời mù lắm, lạnh. Tôi vẫn mặc đồ phong phanh (rằng tôi rất ghét nắng và tôi thèm lạnh). Lạnh càng buốt da tôi càng thích. Hai chị em xuôi con dốc đi vào trong đập Thủy điện cách nhà 3 cây số. Trước đây Thác Diệu Thanh là một trong những thác đẹp nhất nước, không hiểu sao họ phá đi làm đập thủy điện mà nghe nói giờ đây không sứ dụng đươc mấy (?). Đứng nơi đây chỉ còn trơ con đồi khô khốc lởm chởm đá đen, phía  bên kia là hồ cạn nước, họ nói nuôi cá thì trúng lắm, chứ mùa này nước cũng không đủ tưới tiêu. Nghe muốn đập cái Đập này ghê đi.

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

QUÊ HƯƠNG



Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay


Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một Mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người

Thơ Đỗ Trung Quân - Nhạc Giáp Văn Thạch
Saxophone Trần Mạnh Tuấn - Clip VinhK8QuangTrung


Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

CA DAO MẸ




À ơi mẹ hát ca dao
Để cho con lớn đi vào quê hương
Mẹ ơi tiếng mẹ vọng buồn
Chiến tranh còn đó con còn phải đi
À ơi mẹ hát làm chi
Ruộng đâu còn nữa lấy gì nuôi con
Mẹ đâu có dạy căm hờn
Mà sao khi lớn khôn con giết người
À ơi tiếng mẹ bên nôi
Mớm con từng tiếng ngọt bùi Việt Nam
Trần Dzũ Sanh


Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

CHIỀU


Một dòng sông quê, tiếng ve râm ran buổi trưa hè, một đêm trăng rải vườn chè… Trong bao vẻ đẹp mà thiên nhiên ban tặng đó, ta còn có vẻ đẹp của những chiều.

Mỗi mùa trong năm cho chiều một vẻ đẹp riêng. Chiều Xuân thì êm đềm, tràn sắc hương; Hạ bầu trời cao, nồm thổi ngọt; Thu nước trời ảo diệu (Thu thủy cộng tràng thiên nhất sắc – Thơ cổ); Đông ảm đạm, giá rét…Thi nhân đã viết về chiều Xuân:“Chiều xuân sang chuyến đò đông / Trai tơ khăn lục, gái hồng thắm môi / Da sông mát rải da trời / Đây mùa xuân bén trên màu cỏ hoa / Hiu hiu… chiều ngả tà tà …/ Buồn lên xóm vắng, cây nhòa khói xanh” (Chiều xuân Trung Kỳ - Hồ DZếnh). Buổi chiều về thường đượm một vẻ buồn, người ta chẳng gọi “chiều buồn” đó sao? Có người một bữa chợt kêu lên: “Hôm nay trời nhẹ lên cao / Tôi buồn không hiểi vì sao tôi buồn…”(Chiều – Xuân Diệu). Chiều làm cho người có cảnh ngộ éo le thêm nỗi tê tái lòng:“Chiều chiều mây kéo về kinh / Ếch kêu giếng loạn thảm tình đôi ta” (Ca dao).