Hiển thị các bài đăng có nhãn Sep2015. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sep2015. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 26 tháng 9, 2015
PHẠM THIÊN THƯ, NGƯỜI ĐI TÌM "BỤI ĐỎ"
Cũng như nhiều người, tôi mê tình khúc Ngày
xưa Hoàng thị do Phạm Duy phổ nhạc bài thơ của Phạm Thiên Thư từ những ngày
còn ngồi trên ghế nhà trường trung học ở miền Nam trước 1975. Và cùng với những
bản tình ca Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là đóa
tình sầu, Em lễ chùa này, Ngày xưa Hoàng thị... thơ Phạm
Thiên Thư, do Phạm Duy phổ nhạc đã trở thành một sự cộng hưởng nghệ thuật lạ
lùng ở miền Nam trong thập niên bảy mươi. Sự cộng hưởng nhiệm mầu ấy không chỉ
là sự hòa hợp diệu kỳ của cuộc hôn phối giữa thi ca và âm nhạc mà còn ở sự chiếm
lĩnh thế giới tâm linh của bao thế hệ thanh niên lúc bấy giờ. Lời thơ ấy, âm nhạc
ấy đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi với biết bao người trong cuộc đời mà nhiều
khi chỉ một dấu chân bé nhỏ của ai đó thuở nào cũng hằn sâu trong tâm thức để rồi
suốt đời tìm kiếm mỗi khi nhớ về những buổi "tan trường"
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Chim non giấu mỏ
Dưới cội hoa vàng...
(Ngày xưa Hoàng thị)
NGƯỜI GÕ CỬA MÙA THU
viết tặng người đã cho ta một khoảnh trời
văn chương thanh khiết
Vào cái đêm mùa thu chết lịm những ký ức về
những tháng năm chưa kịp xưa cũ, em đã đến gõ cửa nhà ta. Ở làng Cù ta, vào những
đêm thu buồn như thế, con giun con dế nơi bờ rào cũng muốn nói lên lời tâm sự.
Mà đang có ai hát trên đồng làng. Như là bạn của ta. Thằng bạn nối khố của ta. Hay lại đang vỡ vụn một vùng ký ức. Bi thương. Và lạc lõng. Từng
ngày đi nhặt nhãnh bi thương và lạc lõng. Em đã đến gõ cửa nhà ta đúng
vào lúc đang vỡ vụn những ký ức bi thương. Cũng vào một đêm mùa thu, lũ dế gọi
mùa khản cổ nơi bờ rào, thằng bạn nối khố của ta đã hát về những thứ khác
với niềm vui. Hát về những thứ ở phía bên kia tồn tại. Những thứ ở phía bên kia
sự vĩnh hằng. Có tên là niềm bi quan.
Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2015
LỜI THẦY NGÀY KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG
Hằng năm ngày Mồng 4 Tết, mấy mươi năm rồi, Thầy Trần Văn Thái,
Thầy Hiệu Trưởng ngày xưa của Trung Học Quang Trung Bình Khê (THPT Quang Trung,
Tây Sơn - Bình Định hiện nay), năm nào Thầy cũng đến dự với Họp Lớp Khóa 4
(Khóa Lớp 1968 - 1975). Năm nào Thầy cũng có lời chúc mừng, thăm hỏi học trò, hỏi
thăm cả đến con cái của học trò… Năm nào Thầy Trò cũng chỉ chuyện vãn, gói gọn
tình thân, thăm hỏi nhau những ngày không còn đứng trên bục giảng, những ngày không
còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Ngày 12.09.2015, năm nay Trường tổ chức
Kỷ Niệm 50 Năm Ngày Thành Lập Trường, Thầy Thái đã có bài phát biểu, có lẽ sau
phải ký âm lại thành bài viết để sau nầy học trò rõ hơn những trăn trở của người
Bình Khê, những gian nan, khó nhọc bước đầu xây dựng nên THPT Quang Trung Tây
Sơn hiện nay.
Clip BuuChau
KHÓA 4 VỚI NGÀY KỶ NIỆM 50 NĂM THÀNH LẬP TRƯỜNG
Ảnh
chụp chưa đầy đủ anh chị em có mặt cùng với các Thầy ngày Kỷ Niệm 50 Năm Thành
Lập Trường. Chỉ ghi nhận lại hình ảnh vui riêng với nhau sau buổi Lễ.
"KIẾN QUỐC DĨ GIÁO HỌC VI TIÊN"
Mấy lâu nay thấy thiên hạ lùm xùm với câu khẩu
hiệu :
Dựng
Nước Lấy Dạy Học Làm Đầu
Cầu
Trị Lấy Nhân Tài Làm Gấp
Có người cho rằng
Câu thứ nhất : Sai ý
Câu thứ hai : Hoàn toàn vô nghĩa
Dù chưa đồng tình hoàn toàn với nhận định đó,
Gàn tui rán đọc đi đọc lại câu khẩu hiệu trên kia tìm cho ra chữ ra nghĩa mà cũng
phải đành gỡ gọng kính ngước lên kêu trời “Biết
Chết Liền !”
Câu khẩu hiệu nguyên được dịch từ tiên đề trong
bài CHIẾU LẬP HỌC ban bố dưới thời Tây Sơn. Khi Hoàng đế Quang Trung đã đánh đuổi
quân Mãn Thanh ra khỏi đất nước, trước “tứ
phương đa cảnh” sau binh lửa, nhà Tây
Sơn ban bố một loạt các Chiếu Lập Học, Chiếu Cầu Hiền, Chiếu Khuyến Nông… để
mong sớm ổn định đất nước. Cơ sở để lý luận vì sao phải ban Chiếu Lập Học, có
nghĩa là khẩu hiệu ở trên dịch từ câu :
Kiến
Quốc Dĩ Giáo Học Vi Tiên
Cầu
Trị Dĩ Nhân Tài Vi Cấp
Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015
BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA
Thắm thoát thế mà cũng đã hơn 40 năm kể từ
ngày mình rời xa mái trường thân yêu. Dẫu rằng hằng năm tụi mình vẫn gặp nhau trong
ngày họp lớp. Thế nhưng năm nay, khi được tin nhà
trường tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Trường THPT
QUANG TRUNG Tây Sơn - là Trường cũ của mình TH QUANG TRUNG BÌNH KHÊ, lòng mình
nao nao một cảm giác khó tả. Nghĩ đến ngày ấy mình thấy lòng bồn chồn mong đợi
cứ như tâm trạng của một cậu học trò nhỏ sau 3 tháng hè đang háo hức đón chờ
ngày khai giảng năm học mới... Biết bao khuôn mặt thầy cũ bạn xưa đan xen chập
chờn trước mắt. Bao nhiêu kỷ niệm buồn, vui của một thời áo trắng ùa về bủa vây
làm lay động cái tâm hồn tưởng như đã già cỗi của cậu học trò 60 tuổi đời ở nơi
rừng núi xa xôi này.
THÁNG TÁM VỀ NƠI ĐÂY RẤT LẠ
Tháng Tám nơi đây về rất lạ, không có mùa thu
lá vàng từng chiếc rụng nghiêng vai, chỉ có sương sa như sữa lẻn về từ cõi khuất
suốt buổi sáng. Tôi bước chậm, những con đường thân quen theo tôi thảng thốt
ngàn dặm đến không ngờ. Hồn nhẹ như mây bay qua phố cũ rớt ngàn nỗi nhớ, tôi lơ
ngơ hỏi mình đang nơi đâu giữa cỏ cây xanh nụ, giữa vàng ươm hoa cười trong nắng,
giữa lũ chim kéo về ríu rít trên cao, giữa lũ bướm hiền đậu rợp kín đồi hoang,
giữa suối nhỏ đang lang thang tìm lau lách…để tôi nhớ mình đang tuổi 20, tuổi mới
lớn thả rong mộng mơ lãng đãng cùng núi rừng làm con dế cất tiếng hát ru tình
ngây ngô thuở ấy, thuở trầm hương tỏa ngát trong chiều vàng đứng im trên ngọn
cây…
ẢO ẢNH
Tôi đi giữa
chiều thu
hoang
tím nhạt
nắng bâng khuâng
bỗng nhớ
áo em
vàng
tôi lặng lẽ
bước theo
màu áo ấy
chợt ngỡ ngàng
chốn cũ
ngập
toàn trăng
Nguyễn Ngọc
Thơ
Khóa 8 QuangTrung BinhKhe
Thứ Bảy, 5 tháng 9, 2015
ĐÔI TAY CỦA MẸ
Cũng đã lâu lắm, mình ít có thư về cho các bạn. Mùa Vu Lan đến,
bên mình nay cũng chắc sắp vào mùa tựu trường. Mình biết các tân sinh viên năm
nay phải một phen vất vả rút đơn chỗ nầy, chạy nộp đơn chỗ nọ, có người phải chạy
bằng cả xe cấp cứu của bệnh viện mới mong tranh được vào cổng trường Đại học.
Các bạn ơi, được yên vị ở một giảng đường Đại học nào đó, là để
hòng có một mảnh bằng, hay là để mong có một việc làm khả dĩ nuôi sống được bản
thân mình sau nầy ! Mình muốn gói gọn suy nghĩ của lớp trẻ ngày nay chỉ ở chừng
mực đó. Mình hoài nghi khi có người nào đó cho rằng đi học là để giúp đời ! Lý
nào cùng đổ xô dẫm đạp lên nhau mà gọi là để giúp đời sao ! Không thể gọi là giúp
đời khi trong con người không tiềm ẩn một tình thương, khi xã hội thiếu sự vận
hành để tình thương đó có chỗ mà đâm cành nẩy nhánh.
Tuyển chọn một vị trí ở một công ty hay cho một cơ quan chính
quyền, không chỉ vin vào một mảnh bằng. Mình đọc đâu đó một câu chuyện, cũng nhân
Mùa Vu Lan nầy, mình muốn sẻ chia cùng với các bạn ngày xưa thân thương...
Nguyetpp
NHỚ BA
Năm tôi được hai tuổi, ba đi làm cách
mạng, mẹ dẫn anh em chúng tôi về ở với bà ngoại. Nhà ngoại tôi ở thôn Phú Mỹ, xã
Bình Phú ,quận Bình Khê, tỉnh Bình Định, nay là huyện Tây Sơn, Bình Định.
Khoảng năm 1966, khi mới 7 tuổi, tôi
được mẹ dẫn vào Xuân Lộc tỉnh Long Khánh thăm ba tôi. Mẹ và tôi được một người
dẫn vào rừng. Tôi nhớ lúc đó ba đã đứng chờ sẵn. Ba đã ôm tôi vào lòng rồi ngồi
im lặng với ánh mắt buồn và ẩn chứa điều gì đó, còn tôi thì ngơ ngác nhìn ba,
mẹ khóc. Hình ảnh đó đến bây giờ tôi vẫn nhớ.
VỚI "PHÚT 89" CỦA MINH ĐAN
Sự thật nào
ở
phút cuối cùng
Hồi chung cuộc
hả
hê … tổn thất …
Ta cười, khóc
giữa
dòng đời hư thực
Thị Nở, Tây Thi
đồng
đẳng lúc tắt đèn.
* * *
A ha !
trò
chơi sấp ngửa
Kẻ sĩ … Hiền nhân - yêu tinh lẫn lộn
“Chìa khóa lương tâm tráo trở
Những linh hồn neo thân tạm bợ
Chạy rong khắp ngõ diễn trò…”
(Mê Lộ
- Minh Đan)
Đừng tái hiện
chân
dung thần tượng
Phác thảo mù lòa khờ khạo
Trước trò nham hiểm
nhân
gian … (?)
Phù thủy
hóa
thân - Kẻ sỹ
Lên diễn đàn
rao
giảng … (!)
Phút 89
trọng
tài chuẩn bị
thổi
còi kết thúc
Cuộc chơi !
Ninh Giang Thu Cúc
Mồng 4 Tết Ất Mùi - 2015
000050'>
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













