Anh
Bốn Lương vào Sài Gòn sau Tết Âm Lịch năm 2011 dự họp mặt Hội Đồng hương Tây
Sơn do nhóm Quách Minh - Lê Tử Kỳ... tổ chức. Anh Bốn ở cùng phòng với nhạc sĩ
Trường Tử Ka và nhà thơ Cao văn Tam tại khách sạn đường Út Tịch Quận Tân Bình (gần
nhà Út).
Từ
năm 1994 (đám cưới Út), đây là đầu tiên Anh vào SaiGon và ghé lại nhà thăm mẹ
con của Út. Chỉ một tiếng đồng hồ thôi, anh em gặp nhau vừa ăn cơm vừa hỏi thăm
chuyện học của Nin... thế mà dường như Anh đã nhìn thấu rõ cuộc sống của Út.
Khi
chở Anh quay trở lại khách sạn rồi về nhà nhìn thấy tờ giấy trên bàn : Anh đã
viết bài thơ này cho Út (Có lẽ Anh đã viết lúc Út đang dọn cơm nên không thấy).
Không
ngờ đây là Bài thơ và cũng là những nét chữ cuối cùng Anh đã viết cho em gái.
GẶP
EM TỪ ĐỘ XUÂN ĐI
Chào em xuân tạnh một mình
Ngẩn ngơ đi giữa cuộc tình bể
dâu
Chào em chưa biết về đâu
Nón nghiêng đổ nắng đỏ màu
phượng bay
Chào em sương mỏng lá gầy
Vàng heo may hắt bong ngày
phù du
Chào em mưa gió mịt mù
Trắng trời nước mắt buồn du
phận mình
Chào em qua khỏi linh đinh
Về mừng tuổi mới ấm tình xuân
nay
Chỉ
ghé thăm trong thoáng chốc sao Anh đã nhìn thấy em đến tường tận thế này (?).
Em đó : Ngẩn ngơ đi giữa cuộc tình bể dâu.
Sao
Anh biết lúc nào em cũng nhớ “Một trời phượng đỏ” : Nón nghiêng đổ nắng đỏ màu phượng bay.
Sao
Anh hiểu cuộc đời em chưa một lần có định hướng rõ ràng, em là đà, thơ thẩn... không
thực : Vàng heo may hắt bóng ngày phù du.
Còn
nữa, Anh đã thấy được rồi. Em đây, em của anh đây : những tháng ngày cơ cực (thời
gian anh Chương bệnh nặng), những đêm ôm phận mình khóc thầm... khóc ngày này
qua tháng nọ : Trắng trời nước mắt buồn
du phận mình.
Và
cuối cùng Anh mừng là nhìn thấy em đã qua được những khốn khó, lao đao, lận đận
ấy: Chào em qua khỏi linh đinh.
Anh
Bốn đã hiểu và thương em vô cùng, chỉ ghé thăm em thoáng chốc mà Anh như đọc
xuyên suốt và chính xác những suy nghĩ, những cô đơn, những khắc khoải... trong em nơi
này. Một sự cảm thông chia sẻ bằng bài thơ còn sót lại của Anh đó là báu vật của
riêng em.
Năm
đó nhóm tổ chức Hội Đồng Hương Tây Sơn (Minh , Kỳ,...) quá đỗi dễ thương đã cho
Út được có cuộc hội ngộ của 2 anh em một lần duy nhất giữa Sài gòn và nhờ thế
Út đã có một bài thơ quý hơn bất cứ thứ gì trên đời này .
MoNa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét