Trăng non dải sắc dị thường
Đường qua Gò Ké như dường hôn mê
Mồ hoang bờ bụi bộn bề
Cây khô bóng ngả dựa kề vào không
Chùa bên chuông động mênh mông
Nhờ nhờ sương khói bềnh bồng âm dương
Bước đi nỗi vấn niềm vương
Nửa trăng ta với nửa đường trần gian
1972
Nguyễn Đình Lương
Cố GS Trung Học QuangTrung BinhKhe
Thơ thầy Lương quá hay.
Trả lờiXóa