Ngày 20
tháng 11 năm nay lặng lẽ trôi qua. Hình ảnh của nó chìm lỉm giữa bốn bề đổ nát,
đau thương của mấy ngàn người vừa trải qua con lũ lên nhanh một cách kỳ quặc ở
quê hương miền Trung. Nhưng cũng thật là vô tâm nếu không tìm đến những đôi
dòng liên quan đến Người Thầy, những Người đã tốn biết bao công sức để lũ học
trò nhỏ ngày sau có ít nhiều kiến thức nhìn đời …
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nov2013. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nov2013. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 30 tháng 11, 2013
Thứ Sáu, 29 tháng 11, 2013
DÈ CHỪNG LAU LÁCH CŨNG BỜ TỬ SINH
Một mình ngồi giữa thôn trang
Ngóng trăm năm cũ ngóng ngàn năm sau
Ngắm sông trôi nước qua cầu
Nhìn mây nhớ núi nhìn cau nhớ làng.
Trong tre ngủ nốt nhạc xinh
Ai thương tre trúc mà mình trúc tre
Thương ơi chim cuốc gọi hè
Ngàn năm giọt nước còn mê giếng vàng
Vì ai thục nữ băng ngàn
Vịn cây cây ngã vịn trăng trăng rằm
Có nồm cho rượu sủi tăm
Có thơ có phú cho trăm năm buồn.
Chào em từ thuở viễn phương
Mười năm đất khách còn thương quê nhà
Chào em từ buổi tình xa
Mây bay biển biếc sương sa bóng chiều
Một mình ngồi giữa cô liêu
Bởi đò nhớ bến mà chiều như xưa?
Vô thanh từ cõi mù mờ
Dè chừng lau lách cũng bờ tử sinh.
Huỳnh Kim Bửu
Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013
ĐI TÌM CÂU HÁT LÝ THƯƠNG NHAU
Tang
thương quá Bình Định ơi !
Tây
Sơn, An Nhơn, Tuy Phước hạ lưu của sông Côn và Hà Thanh một màu trắng của biển
nước. Thấp thoáng là những cái nóc nhà trơ trọi giữa dòng nước cuồn cuộn chảy
xiết. Giữa cảnh ngổn ngang của mất mát và đau thương lại nhớ đến bài hát “ Đi Tìm Câu Hát Lý Thương Nhau” của người con đất Tây Sơn : Nhạc sĩ Vĩnh An.
Mảnh
đất Tây Sơn, An Nhơn dọc đôi bờ sông Côn đẹp thế, hữu tình như thế chỉ qua mấy
tiếng đồng hồ đã thành nơi tan hoang. Đâu còn gì như Vĩnh An đã viết:
Anh ra vườn đào em đã sang đồng
mía.
Anh lên rừng quế em lại đến
nương dâu.
Anh đi tìm em... Em ở nơi
nào?
Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013
SẺ CHIA
Sáng hôm
qua điện cho Sót hỏi chuyện Phật sự của nó. “Kế hoạch hôm nay đi cánh Bắc”. Câu
trả lời của thằng bạn thật ngắn gọn. Nhưng hành trình của nó đã để lại nỗi lê
thê đớn đau của “con lũ” đi qua hơn 10 ngày trước.
Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013
NGÀN LẦN BIẾT ƠN
Những
ngày qua hay tin lũ tràn về tàn phá quê nhà đã cuốn trôi đi tất cả. Có nơi lũ
tràn về trong đêm rồi cúp điện :
- Người già mò mẫm trong đêm không biết trốn chạy
nơi đâu.
- Cảnh 2 vợ chồng già leo được lên mái nhà xiêu
vẹo ngồi co ro trong mưa chỉ lo nước nuốt chửng cả ngôi nhà èo ọp.
- Bạn H. dỡ mái ngói bế con nhỏ ngồi với mẹ già
suốt đêm trên đó đến tận sáng mới có người đến cứu.
- Cháu bé 19 tháng tuổi đã được Ba mẹ để trên
cao rồi đi dọn đồ, nhưng lũ ập về quá nhanh đã cuốn phăng mất đứa con duy nhất
của đôi vợ chồng ấy.
- Hai anh em ruột lùa bầy gà vịt mới vay vốn
Ngân hàng nuôi để kịp bán tết, vậy mà lũ đã hung dữ nhấn chìm tất cả …xác người
em tấp vào bụi tre còn người anh thì chưa tìm thấy.
- Và còn nữa, còn nhiều vụ đau lòng lắm kể sao
hết được ( ?) ….
Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013
THAO THỨC
Canh gà xao xác át đêm thâu
Ngọn sóng lo âu sớm bạc đầu
Cám cảnh hữu tình se thắt ruột
Thương đời vô vọng quặn lòng đau
Sương khuya sướt mướt vơi dài, ngắn
Bến vắng ngỡ ngàng tỏ cạn, sâu
Trống trải khoang thuyền mòn mỏi đợi
Bên đồi bắp giận gió mơn râu !
Tú Gân
Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013
NHỮNG BƯỚC CHÂN ÂM THẦM
NHỮNG BƯỚC
CHÂN ÂM THẦM
Nhạc
Y Vân
Phổ
từ bài thơ KỶ NIỆM của Kim Tuấn
KỶ NIỆM
Từng bước từng bước thầm
Hoa vông rừng tuyết trắng
Rặng thông già lặng câm
Hai đứa nhiều nuối tiếc
Sương mù giăng mấy đồi
Tay đan đầy kỷ niệm
Mưa giữa mùa tháng năm
Dật dờ cơn gió thổi
Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013
CON TINH YÊU THƯƠNG ...
Ở
Paris, dưới chân ngọn đồi tuyệt đẹp nổi tiếng với nhà thờ uy nghiêm Sacré Coeur
không xa là khu Pigale cũng nổi tiếng không kém với những nhà hàng ăn chơi và
các rạp chiếu phim sex, những sex-shop bán sách báo, phim ảnh khiêu dâm cùng với
những vật dụng… phục vụ cho chuyện tình dục của con người. Người bạn cùng đi
khuyên tôi đừng vào rạp phim sex, bởi vì sau khi xem xong ra đường sẽ thấy chán
đời không thể tả! Âu Mỹ có cái lạ là chuyện yêu đương mà gọi là “làm” (make
love, faire l’amour), chẳng trách người ta phải hùng hục, phải… đổ mồ hôi sôi nước
mắt, thật khác với Đông phương thường được gọi là “thương”, là “cưng”, là
“chìu”, là “ăn nằm”, là “gần gũi”…
Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2013
LỆCH HƯỚNG TA NHÌN
Được gì đây,
hai phần đời xuôi ngược!
biết bao lần,
những rạo rực, bâng khuâng.
Tháng năm trôi,
ta vẫn cứ tồng ngồng,
giữa phố chợ,
lăn bên đời sỏi cát.
Gió đi qua,
lá cây rừng xào xạc.
đất trời hờn,
tiếng nói lạc không gian!
Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013
LÊN NON
Ngày nay, mỗi lần nhắc đến hát bội, dân làng Lâm Thượng lại nhớ chuyện ông hương cống Duật, người soạn tuồng Cuộc hội quân ở bến Mạnh Tân, nổi tiếng một thời.
Tương truyền ông Duật tính khí mạnh mẽ, sức học
sánh được với Quản Trọng, Bảo Thúc bên Tàu, có nghĩa có thể ra phò vua giúp nước.
Người ta bảo không phải ông không muốn xuất chính vì gặp buổi chính sự triều Định
Vương Nguyễn Phúc Thuần rối ren, phiền tạp, mà vì mãi đeo đuổi việc tìm hiểu lý
khí đất trời cùng lẽ tương tác của vạn sinh. Lúc cày ruộng, ông Duật bảo lũ
con: "Hết thảy muôn loài phải nương theo nắng mưa, ấm lạnh của mặt trời mặt
trăng mà sống. Cho nên phải biết lúc nào thì gieo giống, lúc nào thì bón phân,
xới cỏ. Cày ruộng gieo lúa là công việc lớn lao và hệ trọng trong cõi đất trời
này". Bà Duật than nghèo túng, ông nói: "Con người cũng giống như
loài cây cỏ, đều lấy lẽ sống làm đầu. Khí tiết tốt, xanh tươi. Khí tiết xấu, úa
tàn. Nhưng có ai nghe cỏ cây than thở đâu?. Mải khi bạn đồng môn của ông là ông
Khảo, tri phủ Thương Sơn, có lần về thăm quê đem lời nói khích "nếu bo bo
cái sở học cho riêng mình thì con người cũng chẳng hơn gì đất đá", ông Duật
mới chịu ra thi.
Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013
CUỐI THU RỤNG TÓC
Vói tay cầm mảnh trăng già
Chải lên màu tóc phôi pha tháng ngày
Buồn đâu lác đác đó đây
Ngửa nghiêng bao nỗi đọa đày gần xa
Giao mùa trời trắng mù sa
Hắt hiu tóc rụng xót xa thu tàn
Nguyễn Đình Lương
Cuối thu 2002
Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013
SỐNG CHẾT MẶC BAY
Gần
một giờ đêm. Trời mưa tầm tã. Nước sông Nhị Hà lên to quá; khúc đê làng... thuộc
phủ... xem chừng núng thế lắm, không khéo thì vỡ mất.
Dân
phu kể hàng trăm nghìn con người, từ chiều đến giờ, hết sức gìn giữ, kẻ thì thuổng,
người thì cuốc, kẻ đội đất, kẻ vác tre, nào đắp, nào cừ, bì bõm dưới bùn lầy,
ngập quá khuỷu chân, người nào người ấy, lướt thướt như chuột. Tình cảnh này
trông thật là thảm.
Tuy
đánh trống liên thanh, ốc thổi vô hồi, tiếng người xao xác, gọi nhau sang hộ,
nhưng xem chừng ai cũng mệt lử cả rồi. Ấy vậy mà trên trời thời mưa vẫn tầm tã
trút xuống, dưới sông thời nước cuồn cuộn bốc lên. Than ôi! Sức người khó lòng
địch nổi với sức trời! Thế đê không sao cự lại được với thế nước! Lo thay! Nguy
thay! Khúc đê này hỏng mất!...
Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013
TIN BUỒN
VỪA NHẬN ĐƯỢC TIN
Hiền thê của anh NGUYỄN XUÂN HAI (Hải)
Cựu học sinh Khóa 2 Quang Trung Bình Khê
Là Chị VÕ THỊ LỆ
Pháp danh Như Mỹ
Cựu học sinh Khóa 5 Quang Trung Bình Khê
Sinh năm Đinh Dậu - 1957
Vừa tạ thế lúc 7h15 ngày 18
tháng 11 năm 2013
(Nhằm ngày 16 tháng 10 năm Quý Tỵ)
Hưởng linh 57 tuổi
LỄ TANG
Nhập liệm : 15h, ngày 18 / 11 năm 2013
Thành phục : 16h, ngày 18 / 11 năm 2013
Động quan lúc : 08h
ngày 20 / 11 năm 2013
An táng lúc : 09h ngày 20 / 11 năm 2013
(Nhằm ngày 18 tháng 10 năm Quý Tỵ)
Tại Nghĩa trang Nguyễn
Tộc - Phú Mỹ
Xã Tây Phú, Huyện Tây Sơn, Bình Định
Anh em cựu học sinh TH Quang Trung Bình
Khê
Chân thành chia buồn với gia đình, cùng anh Nguyễn Xuân Hải. Nguyện cầu hương linh Chị sớm yên vui nơi cõi vĩnh hằng.
ANH PHẢI SỐNG
Trên
đê Yên Phụ một buổi chiều mùa hạ.
Nước
sông Nhị Hà mới bắt đầu lên to, cuồn cuộn chảy, tưởng muốn lôi phăng cái cù lao
ở giữa sông đi.
Theo
dòng nước đỏ lờ đờ, những thân cây, những cành khô trôi từ rừng về nổi lềnh bềnh,
như một dãy thuyền nhỏ liên tiếp chạy thật nhanh tới một nơi không bờ không bến.
Ðứng
trên đê, bác phó nề Thức đưa mắt trông theo những khúc gỗ ấy tỏ ra ý thèm muốn,
rồi quay lại đăm đăm nhìn vợ, hỏi thầm ý kiến. Người vợ, ngắm sông, ngắm trời,
lắc đầu thở dài, nói:
-
Gió to quá mà đám mây đen kia ở chân trời đùn lên mau lắm. Mưa đến nơi mất,
mình ạ!
Người
chồng cũng thở dài, đi lững thững. Rồi bỗng đứng dừng lại, hỏi vợ:
-
Mình thổi cơm chưa?
Vợ
buồn rầu đáp:
-
Ðã. Nhưng chỉ đủ cơm cho hai con ăn bữa chiều hôm nay.
Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013
VỀ THÔI EM ƠI
VỀ THÔI EM ƠI
Nhạc
Nguyễn Phú Yên
Phổ
thơ Đêm Tạ Từ của Chu Trầm Nguyên Minh
ĐÊM TẠ TỪ
Thôi em về, đêm đã khuya rồi
Thôi em về, đêm đã dần vơi
Thôi em về, cột đèn đứng ngóng
Bóng em một mình trên bước cô đơn
Thôi em về, giờ đã chia tay
Thôi em về, giờ anh ra đi
Đường em xa, xa mù tiếc nhớ
Anh lỡ buồn, buồn đã miên man
Trên vai nhau còn in dấu tình
Trong tay nhau còn lời gọi thầm
Anh ôm em trong hồn lửa đạn
Nhìn nhau nhạt nhòa nước mắt qua đêm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)













