Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dec2015. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Dec2015. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2015

NẮNG


rồi bỗng dưng nắng đi đâu mất biệt
chiều lao đao tìm dấu vết hoàng hôn
không có nắng làm sao mà em biết
ngày tắt chưa mà bóng tối chập chờn ?
reu


Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

ĐOẠN KẾT MỘT VỠ KỊCH ĐÊM RÉVEILLON



Ba đứa với một ít con cá mương cùng vài cái nem bà Sáu Ngọc vừa từ Phú Phong mang vô, thế là đã có chút hương vị quê hương, có chút không khí đêm ra đời của Chúa. Đêm Giáng sinh đêm Thánh vô cùng.

Đêm Giáng sinh ba đứa ngồi nhắc lại chuyện xưa. Nhắc đến vỡ kịch trên TV đâu từ hồi đầu thập niên 70. Không nhớ tên vỡ kịch là gì, không nhớ rõ đoàn kịch nào diễn. Trong ký ức chỉ còn để lại là TV phát sóng cũng vào thời điểm Noel, ấn tượng với vai diễn của nghệ sĩ Tâm Phan.

Vỡ kịch chỉ với ba nhân vật. Người cha, cô con gái và một chàng trai. Sự việc xoay quanh một bức tranh. Bức tranh vẽ 12 tông đồ của Chúa.

Thứ Ba, 22 tháng 12, 2015

QUY TẮC


Trên đời duy nhất một quy tắc
Nhắm mắt tuân theo chớ thắc mắc
Ấm cửa yên nhà mãi thắm tươi
Tâm đầu ý hợp luôn ghi khắc
Không nên chuốc lắm nỗi tai ương
Đừng để gặp nhiều điều bất trắc
Chìa khóa trong tay giữ mối giềng
“Vợ mình luôn đúng” mới tâm đắc
Tú Gân
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe


Thứ Năm, 10 tháng 12, 2015

RAU RĂM CHỊU LỜI ĐẮNG CAY


Tôi mời người bạn phương xa đi nhậu sò lông nướng mỡ hành, để gọi là hồi tưởng chút hương vị dĩ vãng. Thấy tôi miệt mài rau răm với sò lông, y cười khẩy “Dám ăn rau răm à?”. Bè bạn lâu năm, tôi nhận ra ngay đó là nụ cười… đểu, “à, thì ra thằng này không còn gì để mất, nên ăn bừa…”. Thiên hạ dị nghị ăn rau răm làm mất đi bản lĩnh đàn ông. Đồn chi mà ác khẩu rứa!
(Vũ Thế Thành)

Huyền thoại mở đầu

Rau răm có trong câu ca dao đầy lâm ly thế này “Gió đưa cây cải về trời, rau răm ở lại chịu lời đắng cay”. Thiên hạ truyền miệng, chúa Nguyễn Ánh trên đường tẩu quốc dạt vào Côn Đảo. Chẳng hiểu xích mích chi đó với bà vợ tên Răm, nên nhốt bà này ở đảo. Khi rời Côn Đảo, đứa con tên Cải đòi mẹ đi theo, Nguyễn Ánh quẳng luôn con xuống biển.

Hiện nay trên đảo vẫn còn miếu thờ bà Răm, nhưng vì sao cải chết mà răm lại chịu lời đắng cay thì vẫn chưa giải thích được. Có điều rau răm mang tiếng gây bệnh xìu ở đàn ông là điều có thiệt.

Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

QUY NHƠN NGÀY VỀ


 
Nằm nghe ngàn sóng vỗ
Đường Xuân Diệu mơ màng
Về Quy Nhơn phố biển
Gió cùng tôi lang thang

Theo mây về ghềnh Ráng
Khóc thơ Hàn đêm trăng
Thương mòn viên đá trứng
Quy Hòa mờ sương giăng

Sông Hà Thanh lỡ hẹn
Tôi tìm về Tháp Đôi
Tháp ngàn năm son sắc
Sao mình tôi lẻ loi

Sáng sớm ra Nhơn Lý
Chiều muộn về Nhơn Châu
Biển trời xanh vời vợi
Biết tìm người nơi đâu

Nguyễn Thị Cúc
Khóa 5 QuangTrung BinhKhe
  

Thứ Bảy, 5 tháng 12, 2015

NHỮNG NGƯỜI THẦY CỦA TÔI


Tôi còn nhớ lắm về một thời thơ ấu, cái thuở mà tôi mới chập chững bước chân vào những năm đầu tiên của đời học trò. Nhất là cái quãng thời gian 5 năm theo học bậc tiểu học tại trường Tiểu Học Quận Lỵ Bình Khê ấy tôi đã được may mắn sống trong sự dạy bảo, thương yêu, đùm bọc của 4 người Thầy rất mực kính yêu, mà cho đến nay tôi vẫn còn nhớ rất rõ tùng lời nói, từng cử chỉ đầy ắp tình yêu thương mà các Thầy đã dành cho chúng tôi. 

Năm ấy khi rời khỏi trường làng, bước chân vào học năm thứ nhất bậc tiểu học tại ngôi trường tiểu học công lập của huyện, tôi được học lớp Năm - theo học trình cũ, còn bây giờ gọi là lớp Một - do Thầy Nguyễn Ngọc Liễn phụ trách. Tôi còn nhớ, lần đầu tiên khi nhìn thấy cánh tay run run của Thầy đưa lên trước lúc viết bảng tôi nghĩ rằng chắc là chữ viết của Thầy không được đẹp. Thế nhưng không phải thế, khi viên phấn chạm vào mặt bảng đen thì tay Thầy hết run và cũng chính là lúc từ cái bàn tay run run ấy của Thầy từng dòng chữ thẳng tắp, nét chữ cứng cáp, đầy đặn lần lượt hiện ra... Hôm nay chữ viết của tôi tương đối chuẩn xác, rõ ràng một phần lớn là nhờ những bước đầu tiên nhờ Thầy chỉ bảo...

Thứ Năm, 3 tháng 12, 2015

BẠN GIÀ


    - Ối trời, mày đi đâu lâu nay?

Đang cặm cụi chăm tỉa cho chậu mai dự định sẽ đem vào chưng trong phòng khách mấy ngày tết, bất chợt Phúc xuất hiện trước mặt, Tấn trợn tròn mắt hỏi, còn Phúc thì nở nụ cười làm sáng lên gương mặt khắc khổ nhăn nheo.

Gần ba mươi năm rồi, từ ngày hắn bỏ nơi này ra đi, nói với Tấn là trở vào trong Sài gòn hay đâu đó, tìm một cuộc sống dễ dàng hơn bởi hắn đã quá chán cái chốn rẫy nương nắng gió này.

Cả hai cùng sinh ra từ Quảng Trị, một tỉnh miền Trung giáp ranh với vĩ tuyến 17, nơi con sông ngăn chia hai miền Nam Bắc. Sự kiện lịch sử này xảy ra hai năm trước khi cả hai chào đời. không phải sinh ra cùng một nơi. Tấn ở huyện Triệu Phong, một vùng lúa gần biển, còn Phúc ở Cam Lộ, một huyện vùng cao.

Chiến tranh liên miên và rồi năm 1972, khi phe bên kia tấn công vào tỉnh lỵ này, họ chạy vào Huế, rồi Đà Nẵng, ở trong những trại tạm cư. Chuyện về lại chốn chôn nhau cắt rốn ngày càng xa vời, vả lại rồi cũng đạn bom tang tóc bởi chiến tranh chưa thôi, nhiều gia đình cùng nhau di dân, vào khai hoang lập cư trong vùng rừng núi này, dưới sự chăm lo của một Linh Mục.

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

KÍNH GỞI


Nữ hoàng, đã chết từ lâu, 
Từ ngăn tủ áo quần yên tĩnh ,
Lọ nước hoa, bốc hơi cạn kiệt
vỡ bụi trần khi đã trải qua;

Từ mái tóc, 
hương thơm như vậy
đã trôi vào khe núi
Trôi trên ngọn cây, gió lặng thầm mỏi mệt là ta…
Cao Văn Tam