- Ối trời, mày đi đâu lâu
nay?
Đang cặm cụi chăm tỉa cho chậu mai dự định sẽ
đem vào chưng trong phòng khách mấy ngày tết, bất chợt Phúc xuất hiện trước mặt,
Tấn trợn tròn mắt hỏi, còn Phúc thì nở nụ cười làm sáng lên gương mặt khắc khổ
nhăn nheo.
Gần ba mươi năm rồi, từ ngày hắn bỏ nơi này
ra đi, nói với Tấn là trở vào trong Sài gòn hay đâu đó, tìm một cuộc sống dễ
dàng hơn bởi hắn đã quá chán cái chốn rẫy nương nắng gió này.
Cả hai cùng sinh ra từ Quảng Trị, một tỉnh miền
Trung giáp ranh với vĩ tuyến 17, nơi con sông ngăn chia hai miền Nam Bắc. Sự kiện
lịch sử này xảy ra hai năm trước khi cả hai chào đời. không phải sinh ra cùng một
nơi. Tấn ở huyện Triệu Phong, một vùng lúa gần biển, còn Phúc ở Cam Lộ, một huyện
vùng cao.
Chiến tranh liên miên và rồi năm 1972, khi
phe bên kia tấn công vào tỉnh lỵ này, họ chạy vào Huế, rồi Đà Nẵng, ở trong những
trại tạm cư. Chuyện về lại chốn chôn nhau cắt rốn ngày càng xa vời, vả lại rồi
cũng đạn bom tang tóc bởi chiến tranh chưa thôi, nhiều gia đình cùng nhau di
dân, vào khai hoang lập cư trong vùng rừng núi này, dưới sự chăm lo của một
Linh Mục.