Sau 35 năm chưa một lần được gặp Thầy, nhưng sau 35 năm ấy được gặp Thầy
qua điện thoại, nghe giọng nói thầy đã khác xưa vì Thầy trò bây giờ đều già hết
rồi. Thầy chủ nhiệm 3 năm cấp 3 em không thể nào quên được .
Trong quãng đời học sinh, không ai là không có một vài kỷ niệm, dù
đó là kỷ niệm vui hay buồn. Riêng em, em không thể nào quên những kỷ niệm đó,
đến bây giờ nhớ lại em vẫn còn thấy xúc động nghẹn ngào. Để em nhắc lại thử xem
Thầy còn nhớ không, năm học lớp 11 lớp mình có lớp phó lao động “Phụ“ đi nghĩa
vụ quân sự sang Campuchea được mấy tháng thì hy sinh. Khi lớp nhận tin “Phụ“ hy
sinh, lớp rất buồn. Sang ngày hôm sau Thầy đến lớp kể lại tối hôm qua Thầy mơ thấy
Phụ về bảo “Thầy ơi ! quần áo Thầy dơ sao Thầy chưa giặt”. Không hiểu thế nào
mà câu nói ấy em vẫn nhớ mãi.
.jpg)