Drop Down MenusCSS Drop Down MenuPure CSS Dropdown Menu
Trang Giao Lưu Cựu HS Trung Học Quang Trung Bình Khê - Bình Định
Hiển thị các bài đăng có nhãn Jan2016. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Jan2016. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

CHỜ XUÂN



CHỜ XUÂN

Mẹ quét lá vườn 
Mẹ đốt lá vàng cho khói tỏa 
Chờ Xuân 
Chờ dưới hiên nhà 
Mẹ bâng khuâng nhìn chân trời xa 
Ơi người con 
Người con yêu dấu 
Đã mấy mùa Xuân chưa về thăm 
Cho mẹ tôi 
Lòng ngóng trông 
Cho nụ hoa bây giờ 
Vẫn hé chờ 

Khói 
Khói tỏa muôn hướng 
Khói thương ai 
Khói nhớ ai 
Mà bay đi đâu? 

Hoa 
Cứ nở hoa nhé 
Cứ ngát hương 
Dù anh chưa về 

Khói 
Khói tỏa muôn hướng 
Khói bay lên 
Khói bay đi 
Cho mùa Đông qua mau 

Hoa 
Cứ nở hoa nhé 
Cho mẹ tôi 
Đón chờ

Hoàng Việt Khanh
Trịnh Vĩnh Trinh
Clip VinhK8



Thứ Năm, 28 tháng 1, 2016

BẠN TÔI


Kính ! Thế là cũng đã hơn 3 tháng rồi kể từ ngày mày khởi hành chuyến đi về cõi vĩnh hằng. Hôm nay ngồi đây nhớ về mày, tao lại quẩn quanh với cái suy nghĩ vẩn vơ về những sống còn, được mất của kiếp người... Tao biết giờ này đối với mày thì những khen chê, trách móc, những tình toán lo toan… và nhiều thứ khác nữa đều trở nên vô nghĩa !

Ngồi trước tấm di ảnh của mày, của một thằng Kính đường bệ nghiêm trang, mà sao tao cứ nghĩ về một thằng bạn ngày xưa, một thằng bạn từ thuở quần shot, áo sơ mi tung tăng chạy nhảy, đánh đáo, bắn bi ở cái sân trường Tiểu học quận lỵ Bình Khê ấy... Kính à! Nói theo sách nhà Phật thì đúng là tụi mình có duyên với nhau và cái duyên ẩy nó đã gắn bó tình bạn chúng mình suốt gần 60 năm qua...

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

GÁI QUÊ TẮM GIẾNG


Con gái vùng quê thích tắm truồng
tồng ngồng bên giếng cọ hoàng hôn
chàng trai gánh lúa lòn qua giậu
nghe nước đổ dồn lé mắt trông…

Cái tuổi mười lăm thời bỏ ngõ
tò mò, tinh nghịch gốc nhà nông
lỡ thấy một lần con gái tắm
trai tơ khờ mấy… cũng đơ tròng!

Nói thiệt, hoàng hôn mờ ảo quá
một tòa bạch ốc lặng trong sương
có thấy gì đâu… đêm đã xuống (?)
thập thò, kiến cắn gãi lung tung...

Bởi thế trời hành ria lún phún
đêm về cằm, mép mộng lăn tăn
đã thấy một lần, như chưa thấy
cho nên từ ấy tập tò…yêu!!!

Sài Gòn, cuối năm 2015, nhớ…
Nguyễn Ngọc Thơ
Khóa 8 QuangTrung BinhKhe


Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

THIÊN ĐƯỜNG VÀ ĐỊA NGỤC


…Chủ nhật chúng tôi chỉ muốn nằm nhà bên nhau. Quỹ thời gian sống còn được bao lâu? Nhưng bè bạn lại đến chơi. Sao anh lắm bạn thế nhỉ? Anh hiếu khách, nên bạn bè thường đến chơi chuyện trò rôm rả. Ông nào cũng hăng, từ tranh luận đến tranh cãi đủ chuyện trên trời dưới đất, chuyện kinh tế, xã hội, môi trường, từ chuyện hôm nay đến chuyện cả ngàn năm sau.

Hai khách hôm nay,  một là anh vợ, họa sĩ Lâm, một là em rể, thương gia Hưng. Anh vợ em rể, nhưng xưng hô mày tao thoải mái. Họ là bạn thân từ hồi trung học. Hình như  anh Hưng vừa đi chơi golf về, trên đường về  tiện ghé chở anh Lâm và họ tranh luận điều gì đó trên đường đi chưa đã, nên ghé đây cãi tiếp.

Anh thích những buổi tranh luận như thế, thường kiên nhẫn lắng nghe, đôi khi chen vào…

Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

CHÍN CHÍN THIẾU MỘT


Các bạn mến,

Ở đời ai cũng muốn đủ cho mình, đã được một còn muốn được tới mười. Nếu được 99 phần rồi cũng muốn thêm được một nữa cho đủ chẵn trăm… Nhưng thật ra được chẵn trăm họ vẫn thấy chưa đủ, chưa tròn hạnh phúc.

Người xưa nói tri túc tiện túc, biết đủ sẽ thấy cuộc sống đầy đủ. Có câu chuyện mình muốn gởi về cho các bạn. Ai mà vượt qua “99 thiếu 1” mới biết được đâu là hạnh phúc thực sự.

Mong là các bạn được vui.
Nguyetpp

Có vị Quốc vương kia nắm thiên hạ trong tay, theo lý thì nên thấy thỏa mãn, nhưng sự thật không phải là như vậy…

Quốc vương luôn cảm thấy buồn bực. Ông thường thắc mắc tại sao cuộc sống của ta không hài lòng, dù cho ta có tham gia tiệc tùng dạ hội cùng bạn bè, nhưng đều không thể giải quyết được sự tình. Phải chăng ta còn thiếu gì đó?.

Thứ Ba, 19 tháng 1, 2016

TỰ CAO TỰ ĐẠI


Trong thiên hạ bao người xuất chúng ?
Dưới trần ai mấy đấng anh hùng ?
Mà sao đông đảo vô cùng
Hơn tôm hơn tép vẫy vùng biển Đông

Hãy im lặng nghe ông há miệng
Phun ngọc châu rung chuyển địa cầu
Ai còn hơn cả ông nào ?
Thiên văn Địa lý tiếng Tàu tiếng Tây

Thấu kinh sử văn hay chữ tốt
Thảy hiền nhân đều dốt hơn ông
Việc gì ông tán cũng thông
Chứ đâu ông phải chổng mông kêu trời !

Hãy suy gẫm những lời đắc ý
Thấm nhuần bao triết lý sâu xa
Trời cao biển rộng bao la
Đâu bằng sức học của bà hiện nay !

Liếc con mắt say sưa đổi giọng
Hươ cánh tay trịnh trọng uốn lời
Nào hay đất đất trời trời
Nắng cao mưa thấp rối bời tâm can

Những phụ nữ dung nhan được mắt
Cứ ngỡ mình hơn chắc Tây Thi
Lũ đàn ông có ra gì !
Muốn sờ đến chị hãy quỳ lạy thưa

Có những kẻ giàu chưa từng trải
Gặp vận may của cải chất chồng
Hay là cướp…cắp của công
Khinh người ngạo thế cuồng ngông nực cười

Có những kẻ già lời non dạ
Mở miệng ra cao cả anh hung
Tài ba can đảm vô cùng
Khắp trong thiên hạ vẫy vùng mình ta

Lúc gặp chuyện ruột rà cứt đái
Vãi ra quần hớt hãi thất kinh
Anh hùng can đảm biến nhanh
Còn trơ hèn nhát vây quanh hẹn hò

Thế mới biết kêu to thùng rỗng
Đẹp đẽ thay lối sống tầm thường
Lạy ông lạy mẹ xót thương
Tú xin một chút có nhường được chăng ?

Tú Gân
Khóa 3 QuangTrung BinhKhe


Thứ Bảy, 16 tháng 1, 2016

CHUYỆN HÀM ÂN


            Cả xóm bỗng đồn rùm lên là nghe đâu Ông Chài ở chòm trên được hàm ân.

            Nói là xóm chớ thiệt ra trảng đất nằm kề con suối Co Co, cái trảng nông nổng này gần như góp đủ hết mặt mày dân các xóm Tiên Thái, Tiên Bình, Tiên Thạnh bên kia sông tản cư qua đây, cùng chen chúc sin sít ở bên nhau. Chừng mươi gia đình của xóm Tiên Trị bờ đối diện cũng kéo qua dựng lên mấy cái lều. Chỉ trong một thời gian ngắn, thốt nhiên nơi đây lều tranh trại lá mọc như nấm, trải dài từ Tiên An, Tiên Hòa xuống tới tận Tre Đôi, Soi Nổ. Mấy cái nhà lá mái, trính cối, cột to đùng ở bên kia sông Việt Minh đã cho đốt sạch. Toàn quốc phải tiêu thổ kháng chiến mà. Có riêng gì đất Bình Định nầy đâu. Lính Tây trên An Khê, Tú Thủy có mò xuống cũng sẽ chỉ gặp vườn không nhà trống. Tây có vượt sông đuổi theo dân, con nước sông Côn vùng đầu nguồn nơi đây đủ hung hãn làm chậm chân bọn chúng, dân sẽ kịp chạy lên Lỗ Trâu Nằm ở trên Hòn Dồ. Tây nó càn rát quá thì hè nhau theo đèo Bồ Bồ thoát qua Thuận Ninh. Chạy giặc mệt đủ điều, nhưng có mấy khi cả làng được túm tụm ở bên nhau, cùng gánh cùng gồng vui buồn sướng khổ với nhau như vầy đâu.

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

NỤ CƯỜI PHÚC HẬU GIỮA THU VÀNG


Giọt, từng giọt chậm rãi và lặng lẽ chảy… giọt này nối tiếp giọt kia.

Tôi nghĩ đến những giây phút bên nhau. Những mảnh quá khứ như đang trở về từ ký ức với một niềm nhớ khôn nguôi.

Khi chúng tôi gặp và biết nhau ở Đà Lạt trời cũng se lạnh, nhưng không có những màu sắc rực rỡ của mùa thu như ở Washington: Giữa tán lá màu xanh sẫm của các cây tùng, cây bách, những chiếc lá phong và những loại dây leo đặc biệt của vùng bắc Mỹ nổi lên một màu đỏ rực. Một thế giới màu sắc từ vàng đến tím, với những cơn gió làm tung bay những chiếc lá khô rụng xuống, lìa cành, xa gốc.  

Những “gamme” màu ấm của mùa thu ngọt ngào làm tôi nhớ đến cái vòng ôm nồng ấm trong niềm vui được gặp lại nhau.

Tôi vừa trải qua một chuyến đi dài, lần đầu đến Mỹ, nhưng điều quan trọng nhất là gặp lại một người bạn vô cùng thân thiết.

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2016

TỰ TÌNH


Ngày xưa tôi viẽt thư tình
Gửi người nhớ bóng, thương hình năm canh
Bây giờ tóc đã hẽt xanh
Má hồng hết thắm thư tình gửi ai?
Còn đâu tháng rộng năm dài
Chút đời còn lại, tìm người tri âm
Mà sao chim cá biệt tăm?
Một đời trông ngóng, ngàn năm ngậm ngùi
Ai người ban phát niềm vui?
Nụ cười sẽ nở trên môi của mình!!!

Cao Thị Hòa
Khóa 1 QuangTrung BinhKhe


Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

ĂN CHÈ... RỒI LẠI ĂN XÔI


         “Mặn, nhạt, chua, cay, lẫn ngọt, bùi” (Thơ Nguyễn Bỉnh Khiêm): Vị giác đó mà tình đời cũng đó. Món ngọt phong phú lắm: Bánh thuẫn, bánh in, cốm nếp, cốm ngô… Mà phải chăng, trong đó chè là món thứ nhất?

       Chè nào chẳng nấu với đường và thường không thiếu các “gia vị” vẫn dành cho nồi chè: Dầu chuối, gừng, va – ni, lá dứa…

      Chè tổng hợp là món chè thường gặp nhất ở nông thôn, tức nông dân thường ăn nhất. Chè chế biến từ đậu đen, nếp, đậu phụng (rang, nguyên hột). Tại sao nông dân thích ăn chè tổng hợp? – Vì trong các gia đình nông dân vẫn sẵn có những thổ sản này. Chè tổng hợp nấu đặc. Người nông dân thích ăn đặc, cho chặt bụng mà cầm cày, cuốc, nên gặp món chè này thì phải lòng không gì hơn. Chén chè tổng hợp nóng, bốc hơi, tỏa đủ hương vị: Thơm - nếp, bùi - đậu đỗ, vị ngọt của đường tới. Người sành ăn sẽ ăn nóng, bẻ bánh tráng nướng giòn giòn, thơm thơm xúc ăn, cho thêm hương vị. Chén chè này, ăn nguội sẽ mất hết hương vị, bỏ cục đá lạnh (của thời nay) vào sẽ rất nhạt nhẽo; chế biến chè phải dùng đường đen (đường muổng hay đường tán) mới có vị ngọt đậm đà tính dân dã, nó không hợp với đường cát trắng, dành cho bữa chè khác của nhà khá giả.

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

XA TRƯỜNG XƯA


Kể từ ấy xa rồi bè bạn
Xa trường xưa thêm nỗi nhớ buâng quơ !
Hỏi thời gian ai biết để đợi chờ ?
Hỏi cây già biết bao mùa cho quả ?
Hỏi sân trường, biết bao mùa rụng lá?
Mỗi cuối thu hối hả buổi tựu trường
Chín tháng dài cùng bè bạn thân thương
Ai chăm chút với từng trang giáo án
Ai ngoan hiền cho bài giảng say mê
Như con đò đến bến lại quay về
Cả trường xưa và những người ngày ấy
Biết còn ai và ai còn được mấy ?
Để tình xưa ngây ngất lại thêm vui ?
Nhớ trường xưa bao yêu dấu ngọt bùi
Nhiêu kỷ niệm thiết tha và thương mến !

Nguyễn Đình Thụy
Nguyên GS TH QuangTrung BinhKhe


Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

TA VẪN GỌI NHAU GIỮA CUỘC NGÀN NĂM


giữa đất trời ngàn dặm ta vẫn gọi tìm nhau như cuộc gọi tìm nhau có tính cách định mệnh của những mảnh phù vân, ai đã đi xa, và ai không đi xa, đi xa hay ở lại cũng chỉ là cách nói lãng đãng về những cách thế tồn tại giữa cuộc sắc không, một chiều nào lãng đãng ngọn gió cuối ngày ta chợt nghe như có nước mắt em rơi giữa nỗi buồn trong ta, sắc không là cuộc hòa trộn giữa nước mắt với niềm vui, một sáng nào nghe lũ chim cuống quít nói với nhau những lời hân hoan về buổi sớm mai,niềm vui tưởng chừng làm xúc động hết thảy cây lá trên rừng lại chẳng thể dấu nổi nỗi cô đơn vốn ngàn năm ẩn  giữa cây lá trên rừng, thì có nghĩa gì tiếng chim rừng ngợi ca buổi sớm giữa những sắc màu khôn cùng của càn khôn lung linh bất tận, hết thảy chỉ là cái nhỏ nhoi trong bất tận, tiếng chim vui của buổi sớm mai chỉ là cái một trong tất cả, giữa đất trời ngàn dặm ta vẫn gọi nhau, ta gọi em khi tuyết bắt đầu tan trên những cánh hoa khi đêm đã lén để cho hương thơm của mình lan đi giữa giá rét, đâu chỉ có ta và em gọi tìm nhau, khi đêm lũ hoa trên mặt đất cũng gọi tìm nhau, hương thơm là tiếng nói của  hết thảy những loài hoa mọc nơi mặt đất, khi lặng im thì chẳng nghe thấy, chỉ nghe tỏa hương thơm khi chúng gọi tìm nhau, phải rồi, khi đêm khi các loài  hoa trên mặt đất lén để cho hương thơm của mình lan trong giá rét, các vị thần trên núi Voi Nằm cũng chuyện trò nhau, một ngàn lần  khốn khổ và u tối cả một lũ khốn khổ u tối, là bọn họ nói về ngôi làng  Cù bé nhỏ nơi sinh ra ta, ngôi làng bỗng  xuất hiện giữa cuộc sắc không như một ví dụ về nỗi thống khổ, ta cũng chỉ muốn thổ lộ với em về nơi sinh ra ta như một ví dụ về cách nhìn thế giới, giữa đất trời ngàn dặm ta vẫn gọi nhau, em gọi ta khi hết thảy những người làng Cù của ta  đang trong những giấc mơ không hề có kết cuộc, những giấc mơ như cứ dài ra dài ra, ánh mặt trời là luôn đổi khác, còn những giấc mơ dài ngằn ngặt của người làng Cù của ta thì cứ cũ đi không kịp nhìn thấy, giữa đất trời vạn dặm ta vẫn gọi tìm nhau, ta vẫn vội vã băng qua thế kỷ u buồn, và gọi em

Nguyễn Thanh Hiện
Cựu GS QuangTrung BinhKhe